1. Lời giới thiệu
2. Phần I
3. Phần II
4. Phần III
5. Phần IV
6. Phần V
7. Phần VI
8. Phần VII
9. Phần VIII
Koudan : Miyamoto Musashi (Phần I)
Diễn giả : Ito Ryocho
Người dịch : Hiba Nhất Như
Phần một: Thiên tài mười ba tuổi ( Nguyên văn : Jusansai nishite Gishin ni Iru )
Thời Chiến Quốc, nhất là vào những năm Genki, Tensho là thời quần hùng cát cứ, chư hầu tranh bá, là thời đại khốn nạn mà hễ kẻ có chút tài năng võ nghệ đều có thể xưng bá một phương, làm thành chủ một vùng. Miyamoto Musashi Masana, danh nhân Thiên Hạ thời Chiến Quốc, sau nhập đạo và lấy tên là Niten Genshin. Lúc trai trẻ là gia thần của vị Tướng Quân (Shogun) lừng danh Kato Higo no Kami Kiyomasa (gọi vắn tắt là Kato Kiyomasa). Sau khi nhà Kato bị diệt thì được nhiều chư hầu lớn nhỏ tranh nhau lôi kéo. Nhưng tôi trung không thờ hai chúa, đó là đạo lý của người võ sĩ nên Musashi đã lấy bút làm bạn với thơ, sống cuộc đời an nhàn cho đến khi mãn hạn trời. Thực đúng là một điển hình mẫu mực của võ sĩ thời Chiến Quốc .
Người này, vào thời Chiến Quốc có hàng trăm lưu phái võ nghệ khác nhau, đã khai sinh ra lối đánh song kiếm mang tên Shinmen Nitoryu được lưu truyền cho đến tận ngày nay. Nói đến Musashi người ta không thể bỏ qua phái song kiếm Nitoryu này. Trong cuộc đời của mình, Musashi đã đấu hơn sáu mươi trận và chưa hề thất bại, thực đáng được tôn xưng là vị thần của võ nghệ. Và câu chuyện này sẽ kể về cuộc đời của vị tuyệt đại anh kiệt này từ lúc nhỏ cho đến khi thành nhân.
Cha của Musashi là Yoshioka Taro Zaemon, một hào sĩ văn võ song toàn (bunbu ryodou) làng Akamatsu xứ Harima. Có lần ông được Tướng Quân (Shougun) lúc bấy giờ là Ashikaga Yoshiteru cho vời đến dự cuộc ngự tiền tỉ võ cùng với mười bảy vị anh kiệt khác. Mười sáu người kia đều bại trận dưới tay của Taro Zaemon và đến người thứ mười bảy là Takemitsu Ryufuken thì trận đấu bất phân thắng bại, đến người thứ mười tám là kiếm sĩ nổi danh bay giờ là Tsukahara Bokuden cũng bất phân thắng bại. Tướng quân Yoshiteru rất đỗi vui mừng và phán rằng “Người đúng là thiên hạ không có hai “ (thiên hạ vô nhị- Tenka Muni) . Và từ đó đổi tên thành Yoshioka Munisai. Sau khi nhà Ashikaga diệt vong thì Munisai thờ họ Mouri vùng Geishu và có được hai người con trai. Con trưởng là Mondo, con thứ là Shichi No Suke mà sau này là Miyamoto Musashi, nhân vật chính của phần chuyện kể này. Con trưởng Yoshioka Mondo là người yếu đuối mang nhiều bệnh tật trong khi thứ nam Shichi No Suke lại là người tráng kiện chưa từng biết phong hàn cảm mạo là gì. Lúc bảy, tám tuổi thường đến võ đường luyện tập kiếm đạo và tỏ rõ khí thế của bậc thiếu niên anh hùng. Năm mưòi ba, muời bốn tuổi thì gia nhân rất kính sợ tài nghệ và cho rằng người nối nghiệp tiên sinh Munisai chỉ có thể là thứ nam Yoshioka Shichi No Suke. Lời đồn ra tiếng vào đến tai Munisai, ông nghĩ một đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi thì làm được những gì. Nhưng cũng phải kiểm tra xem thế nào. Rồi một ngày nọ
- Này, Shichi no Suke, Shichi no Suke !
- Dạ.
- Mang trà lại đây
- Vâng ạ.
Shichi No Suke mang trà lại thì
-Này Shichi no Suke, đằng kia có con mèo đang ngủ.
- Vâng ạ.
Trên nền đá ngoài sân là một con mèo đang cuộn tròn nằm ngủ.
- Hãy chém nó thử xem!
Shichi no Suke toan đứng dậy thì bị gọi lại
-Này này, chém làm sao đừng để lại tì vết trên viên đá.
-Vâng.
Cứ tưởng đứa con sẽ từ chối vì khi con mèo nằm áp bụng trên nền đá và nếu chém từ trên xuống thì mũi kiếm sẽ chạm nền đá và để lại tì vết ngay.
- Vâng con hiểu rồi.
Shichi no Suke không chút do dự nhận lời ngay . Munisai không biết nó sẽ làm thế nào để chém đứt đôi con mèo và vừa mới chớp mắt thì Shichi no Suke đã thoăn thoắt nhảy ra vườn, vừa cố ý đạp mạnh chân gây tiếng động khiến con mèo tỉnh giấc. Con mèo bị tiếng ồn làm mở mắt nhưng không bỏ chạy, nó vươn dài bốn chân và ưỡn người. Thật là khó nghĩ. Cố tình đánh thức con mèo đang ngủ để nó tỉnh giấc, vươn vai… Khi con mèo vừa vươn chân thì
- Eittt…!
Shichi no Suke trở tay chém một nhát, con mèo đứt làm đôi. Yoshioka Munisai trông thấy không khỏi ngạc nhiên và nhủ thầm
- A thằng này khá. Không ai để ý đến việc làm cho con mèo vươn vai thì một thằng nhóc mười ba, mười bốn tuổi lại có thể làm được sao. Nếu như nó trưởng thành vô sự thì nhất định sẽ trở thành danh nhân võ nghệ trong thiên hạ. Còn nếu như có sai sót gì thì sẽ không tránh khỏi phương hại cho họ Yoshioka.
Koudan : Miyamoto Musashi
Diễn giả : Ito Ryocho
Người dịch : Hiba Nhất Như
Phần hai: Công phu song kiếm ( Nguyên văn : Nitou no kufu )
Rồi một năm trôi qua, Shichi no Suke đến tuổi mười lăm. Hằng ngày đốn cây mang về đẽo thành hai thanh kiếm gỗ, mang lên ngọn núi gần nhà từ sáng sớm đến chập tối mới trở về. Đây là lúc đầu tiên Musashi quyết chí dồn công phu vào lối đánh song kiếm. Yoshioka Munisai vẫn không để ý thấy điều ấy cho đến một ngày, khi ông đang dạy kiếm cho đám môn hạ.
- Thưa phụ thân, tại sao lúc nào người cũng làm điều mất tự do như thế ạ?
Munisai ngoảnh lại thì thấy Shichi no Suke đang đứng mĩm cười.
- Shichi no Suke, mất tự do là như thế nào hả?
- Vâng, phụ thân lúc nào cũng sử dụng một thanh kiếm gỗ và con nghĩ rằng việc dùng một kiếm là không có tự do.
-Im đi! Thiên hạ bao nhiêu người vẫn sử dụng một kiếm khi chiến đấu đó thôi.Ta chưa từng nghe nói ai sử dụng hai kiếm cả.
-Vậy người như phụ thân đã cũ quá rôì.
- Cũ là thế nào, con người cũng có cũ mới sao?
- Vâng thưa có chứ ạ. Người như con gọi là mới và như phụ thân gọi là cũ. Giống như những thứ nên treo trang trí ở cửa hàng đồ cũ thì hơn.
- Im đi, đừng có nói xằng ! Tại sao lại nói sử dụng một kiếm là cũ hả?
- Vâng, đúng vậy. Con đã nghĩ ra cách đánh song kiếm. Lối đánh đơn kiếm như bây giờ rất là bất tiện vì khi chém vào địch ta cũng phải xoay mình, nín thở và khi bị địch công kích thì phải tránh né hoặc phải lấy lại thế kiếm, nên chậm mất một nhịp. Trong lúc đó mà bị địch bồi thêm thì thật là nguy to. Nhưng nếu sử dụng song kiếm sẽ không có chuyện đó. Khi ta đánh bằng kiếm phải, trong khi địch đỡ thế kiếm của ta thì tiếp tục bồi thêm kiếm trái và thắng lợi dễ dàng.
Munisai nghe xong thì bật cười:
- Ngươi chỉ mới là đứa trẻ, không nên nói điều này. Vì ta là phụ thân của con nên không sao chứ nếu nói với người khác thì sẽ bị cười cho đấy.
- Tại sao lại bị cười? Nếu kẻ nào cười thì đó là kẻ ngốc rồi.
- Chớ có nói xằng. Hãy nghĩ kỹ xem. Như con nói khi sử dụng song kiếm, lúc địch đỡ thế kiếm của ta thì bồi thêm nhát nữa. Quả là nói thì dễ nhưng thực tế không như lời nói. Khi dụng kiếm mà có chút lơ là thì quyết tâm sẽ không đủ, tức là tâm lực dồn vào một chiêu kiếm sẽ không đủ. Còn khi sử dụng một kiếm sẽ không có sơ hở đó. Hễ đánh thì quyết phải hạ được địch. Song kiếm thiếu mất ý chí đó. Cũng giống như là đuổi theo hai con thỏ cùng lúc sẽ không bắt được con nào hết .
- Ahahahahahahaha..
- Tại sao lại cười ?
- Sao lại cười? Vì phụ thân là người đã cũ rồi.
- Im đi, thực hỗn láo.
- Phụ thân nổi giận con không dám. Nếu tranh khẩu luận với phụ thân sẽ chẳng đi đến đâu. Thôi thì để xem thử lối đánh song kiếm con nghĩ ra có lợi hay lối đánh truyền thống của phụ thân là có lợi, chúng ta hãy thi đấu xem.
-Thi đấu…. Thực là đứa con trời đánh.
Quả là ông Munisai nhìn thấy thái độ ngạo mạn bất tôn của con trai. Nhưng đó không phải là ngạo mạn. Miyamoto Musashi là nhân vật từ mọi chuyện cho đến võ nghệ đều là người có lòng tự tôn rất cao và không nhượng bộ trước bất cứ ai, nên nếu nhìn từ góc độ của người khác thì rõ ràng là ngạo mạn. Ông Munisai tuy nghĩ là con mình nhưng nay chẳng phải là một dịp tốt để cho nó một bài học, chỉnh lại thái độ ngạo mạn đó sao, liền nói
- Này Shichi no Suke, có phải mày đã nghĩ ra lối đánh song kiếm?
- Thưa vâng. Con đã công phu được trong thời gian gần đây. Để con sẽ chỉ cho phụ thân xem.
- Thực hỗn láo. Thôi cũng được, này thì đấu một trận.
Rồi hay người vào võ đường. Shichi no Suke mang hai thanh mộc kiếm đẽo bằng tay không biết tự bao giờ, kiếm phải dài hai thứơc ba thốn, kiếm trái dài một thước tám thốn. Ông Munisai thì mang thanh mộc kiếm dài hai thước ba thốn trước sau đã quen dùng vào võ đường. Cả hai cùng thét kiai rồi vào thế thủ. Munisai nhìn thấy con trai cầm kiếm phải thủ ở trung đoạn, kiếm trái ở hạ đoạn. Thật là thế thủ kỳ lạ. Đây gọi là thế thủ Âm Dương trong phái song kiếm. Nhưng nhìn qua là thấy thế thủ này không kín chỗ nào, toàn là sơ hở. Hahaha, tuy nói thì giỏi nhưng chẳng qua chỉ là đứa trẻ. Ông Munisai cười thầm trong bụng rồi thét to một tiếng xông vào.
Hai kiếm của Shichi no Suke đang ở thế tả hữu bỗng dưng chuyển sang thế chữ thập, khoá chặt thanh mộc kiếm của Munisai vào giữa. Ông Munisai lấy làm lạ bèn rút kiếm ra nhưng không tài nào làm được. Ông lùi một bước thì Shichi no Suke tiến một bước. Ông đẩy tới để phá thế khoá chữ thập nhưng nó vẫn không mảy may động đậy. Ông lại toan rút ra thì nó lại tiến tới.
- Yatt !!
Tiếng thét kiai của ông làm rung chuyển cả võ đường. Khuôn mặt Munisai đã trở nên xám ngắt. Hễ mà rút kiếm ra không khéo thì hai kiếm tả hữu của đối phương bay đến liền. Không thể kinh thường. Nghĩ thế là Munisai không còn cười nỗi. Đây là lần đầu tiên Shichi no Suke thực thi song kiếm nhưng không có một sơ hở, vừa khoá chặt kiếm của bố vừa nghe hơi thở dồn của Munisai. Ông Munisai không thể tiến lên hay lùi lại đước nửa bước.
- Haa, phụ thân khổ rồi. Như thế này cũng là đủ rồi.
Nghĩ thế Shichi no Suke thét to một tiếng rồi mở thế chữ thập. Sau đó là đòn đánh thẳng vào ông Munisai. Tốc độ nhanh đến nỗi mắt thường không nhìn thấy nỗi. Munisai đang nghĩ đến cảnh trúng đòn bỗng nghe tiếng con trai đanh đảnh
- Phụ thân có làm sao không?
- Ta thua rồi.
Kiếm phải của Shichi no Suke đã tới bên vai trái của Munisai.
- Phụ thân không sao chứ? Vậy song kiếm có hiệu quả không?
- Ừm....
Munisai nhìn mặt đứa con trai, tuy kiềm chế nhưng không giấu nỗi hai hàng nước mắt, nói gằng từng tiếng
- Hãy nhớ lấy, song kiếm của con chỉ có thể chế ngự được phụ thân nhưng thiên hạ vốn quảng đại vô cùng. Danh nhân trong thiên hạ không phải là ít. Quyết không được ngạo mạn và hãy tu tập để trưởng thành, không để thua bất cứ anh hùng hào kiệt nào.
Ông Munisai không còn nói gì được với kiếm thuật của con trai. Nhưng là người cha ông lo lắng với khí chất mạnh mẽ của nó, cho dù có giỏi như thế nào nhưng vạn nhất có gì xảy ra thì nguy to. Nghĩ rồi Bèn gửi Shichi no Suke vào chùa Sho An Ji ở làng Sho An, cho tu tập bên cạnh trưởng lão Taizan là chỗ thân tình với ông. Và lúc này Yoshioka Shichi no Suke đổi tên thành Yoshioka Heima. Heima là đứa con hiếu thuận nên quyết không thể cãi lời cha, bèn đến tu tập bên trưởng lão Taizan. Đây cũng là lúc Miyamoto Musashi tiếp xúc với Chân Ngôn Mật Giáo . ( Mật Tông, một trong ba tông phái chính của Phật Giáo, thịnh hành ở các xứ Ấn Độ, Tây Tạng)
Koudan : Miyamoto Musashi
Diễn giả : Ito Ryocho
Người dịch : Hiba Nhất Như
Phần ba: Nhóm muời lăm tên áo tím ( Nguyên văn: Murasaki Baori Jugonin gumi)
Từ thời Chiến Quốc tại Nhật Bản kéo dài cho đến những năm Kan Ei là thời kỳ võ nghệ phát triển rực rỡ. Vì vậy mà các võ sĩ giang hồ từ khắp nơi kéo đến võ đường Yoshioka thách đấu không ngày nào là không có. Thời đó có một bọn mười lăm tên võ sĩ giang hồ ăn mặc giống nhau, áo tím và Hakama (phần quần ) trắng vùng Kokura điểm hoa văn đen, đến các võ đường dạy kiếm thách đấu rồi phá phách. Người ta gọi chúng là nhóm mười lăm tên áo tím, thủ lãnh là tên Arima Kihei Jinobu Kata thân cao hơn thước, là một danh nhân của phái đánh gậy Shinden Arima Ryu. Ngoài ra hắn còn đắc ý về tài dùng Kusari gama ( một loại vũ khí có nguồn gốc từ nông cụ, một đầu là lưỡi hái đựơc cột dây xích có thể ném ra xa thu kiếm đối phương , móc lại và chặt tay nêú đối phương không chịu buông kiếm ). Đây là kẻ có chút đỉnh tài nghệ nên rất ngạo mạn về võ thuật của mình. Từ vùng Kouchi xứ Tosa quê hương hắn, từ làng Sagawa đến Kyoto, Matsubara, những nơi hắn đi qua đều xây dựng võ đường và cho dựng nhiều biểu ngữ tuyên truyền như bảng hiệu của nhà buôn, trên có ghi rằng : nếu muốn hiểu về Phật Pháp hãy hỏi Thích Ca, nếu muốn biết Nho Giáo hãy hỏi Khổng Tử, còn nếu muốn học tuyệt chiêu võ nghệ thì hãy đến gặp Arima Kihei Jinobu, thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn Shinden Arima Kihei JinobuKata.
Diễn giả Koudan ngồi ở ghế cao, không vì mua bán lợi danh mà xưng tên YuiMinbu Nosuke Tachibana no Shousetsu. Nhưng thực ra thì chỉ cần Yui Shousetsu là đủ rồi. Nhưng như thế không phân biệt được nên mới ghi rõ Yui Minbu Nosuke Tachibana no Shousetsu. Takeda Shingen cũng thế (Takeda Shingen:một trong các chư hầu mạnh nhất thời chiến quốc, sau bị Oda Nobunaga diệt ) tự xưng một cách dài dòng đến ngớ ngẩn là Takeda Daizen Dayu Ken Shinano no Kami Harunobu, nhập đạo pháp danh là Shouin Kizan Shingen đại cư sĩ. Tuy dài nhưng nay là có bao gồm cả pháp danh. Còn như Arima Kihei Jinobu vì bán lợi buôn danh mà viết dài dòng thế thì thật chán.
Nhưng rồi giới quý tộc ở Kyouto vốn ghét Arima là kẻ hỗn láo ăn nói loạn ngôn đã ra lệnh đuổi hắn đến sở ty. Nhưng hắn vẫn chứng nào tật đó không sửa đổi. Bọn quý tộc láo tóet, ta sẽ làm cho các ngươi phải hối hận. Thế thì cần phải làm tên tuổi mình vang khắp thiên hạ mới được. Đúng, hãy chu du khắp đất nước Nhật Bản này và đánh bại hết các võ sĩ trong thiên hạ. Như thế danh tiếng ta mới vang dội khắp nơi được. Nhất là Yoshioka Munisai ở vùng Geishu. Đây là danh nhân đã đạt danh hiệu Muni (vô nhị), nếu ta đánh bại người này thì… Thế rồi Arima Kihei dẫn theo mười bốn môn đệ, ăn mặc giống nhau chu du qua các vùng thách đấu phá võ đường. Một thời gian sau bọn chúng đến vùng Geishu Hiroshima, trọ ở quán Nataya dưới thành. Lúc bấy giờ ở Hiroshima có ba võ đường, trong đó hai căn đã bị bọn chúng phá, chỉ còn lại võ đường của nhà Yoshioka.
Ngày hôm đó, đúng là lúc Yoshioka Munisai mắc cảm nặng, phải nằm trên giường bệnh suốt. Rồi, ngoài hiên có tiếng gọi
- Xin thứ lỗi~ !
Bọn môn đệ vừa ra cửa xem sao thì thấy ngay một võ sĩ thân thể cao lớn dữ tợn, mình mặc áo tím, Hakama trắng hoa văn đen, đi giầy đỏ mang quạt sắt đứng ngay cổng. Phía sau là mười bốn người ăn vận như một, mắt lấp lánh .
- Biết rằng đây là võ đường của tiên sinh Yoshioka Munisai, mỗ là võ sĩ phái Shinden Arima Ryu tên gọi Arima Kihei Ji Nobukata, xin mạn phép được thụ giáo với tiên sinh một chiêu. Rất mong các hạ chiếu cố.
Hắn nói lớn tiếng, bọn gia nhân hoảng cả lên .
-Này, này đừng lại đây!
-Cái gì mà đừng lại đây?
-Không, không.. là nói chúng tôi. Xin ngài chờ cho một lát.
Bọn gia nhân hốt hoảng chạy vào nhà trong. Bên giường của Munisai là anh trai của Heima, Mondo cùng bọn gia nhăn đang chăm sóc.
- Thưa, nguy rồi !
- Này này hãy yên tĩnh. Ngươi không thấy phụ thân ta đang bệnh sao? Hãy bình tĩnh mà nói chuyện.
- Không không thể bình tĩnh được. Nguy to rồi !
- Chuyện gì?
- Hiện bây giờ có võ sĩ phái Shinden Arima Ryu là Arima Kihei Ji Nobukata mình mặc giáp đầu đội mũ trụ, hông đeo giáo lớn cứ nằng nặng xin gặp Yoshioka Munisai để đấu một trận!
- Nói láo.
- Nhưng hắn cứ nằng nặc đòi đấu ngoài cửa ạ. Arima Kihei là võ sĩ rất mạnh, thủ lãnh của bọn mười lăm đứa áo tím và thiên hạ đồn là chúng đã phá tan võ đường Hattori và võ đường Mizuno dưới thành rồi. Lần này hẳn là chúng đến phá chúng ta. Không biết nếu bị bọn chúng đánh thì sẽ ra sao nhỉ. Thôi thì trong lúc này ngài hãy đưa tiên sinh đi trốn thì hơn.
- Câm ngay. Ngươi nói gì thế?
Mondo tuy ngoài miệng mắng dữ nhưng trong bụng không khỏi hốt hoảng. Hắn đã nghe tin đồn về bọn này và nghĩ rằng bọn chúng chắc chắn sẽ đến nay. Nhưng không ngờ là chúng đến vào lúc này. Thật là tai hoạ. Nếu như phụ thân không mắc bệnh thì không việc gì phải lo nhưng bây giờ thì khác. Nếu thay phụ thân đấu với chúng, nếu thắng thì không vấn đề gì, nhưng đối phương là mười lăm người. Vạn nhất xảy ra bất trắc thì chẳng phải là tổn hại đến danh tiếng nhà Yoshioka sao. Nếu có Heima ở nay, hai người cùng hợp sức có thể được, nhưng Heima bay giờ đang ở chùa Sho An…. Nếu báo cho phụ thân biết chuyện này, thì cho dù đang có bệnh nhưng chắc chắn người sẽ không bỏ qua. Thân thể đang bệnh nặng, lại thêm mười lăm tên là đối thủ, chắc chắn sẽ không hay…. Phải làm sao đây? Mondo là người hiếu thuận, vắt óc suy nghĩ kế sách.
- Xin thứ lỗi ~ Xin thứ lỗi ~ !
Ngoài cổng là tiếng gọi lớn của Arima Kihei. Hắn đã chờ lâu quá mà không thấy trả lời.
- Phải làm sao đây? Hắn lại giục nữa kìa. Hay là ta chuẩn bị trốn đi.
- Ngươi lại nói thế nữa à?
Lúc bấy giờ ông Munisai đang ngủ bỗng mở mắt rồi trở mình.
- Mondo, Arima Kihei đến rồi à?
- Thưa phụ thân, người đã tỉnh giấc rồi ư. Con đang tính kế.
- Hãy đưa chúng đến võ đường. Để ta lo.
- Thưa như thế không được, vạn nhất có chuyện gì…
- Không, đối với một võ sĩ cho đến lúc chết thì khi có người thách đấu thì cho dù có bệnh cũng không được từ chối. Hãy dẫn ta đến võ đường, nhanh lên.
Ông Munisai là người đã nói ra thì không nghe bất kỳ ai, Mondo không cưỡng lại được liền bảo gia nhân
- Thế thì hãy nhanh chóng dẫn chúng vào võ đường.
Rồi bọn gia nhân chạy ra đưa mười lăm tên áo tím vào. Ông Munisai đầu nặng như búa bổ, trông dáng rất khổ sở.
- Thưa phụ thân, hay để con thay người.
- Không, ngươi không đương nổi đâu. Để ta.
Ông toan đứng lên thì lại lảo đảo ngã xuống giường bệnh. Mondo đỡ lấy
- Với bệnh thế này thì phụ thân không thể đấu được. Hay người cứ nói là mang bệnh và hẹn để lần sau.
- Ừm..Ừm.,.
Ông Munisai chỉ bật ra hơi và trông rất yếu ớt.
Vừa lúc đó có người xe gió chạy vào, đó là Heima. - Huynh, hình như Arima Kihei đã đến rồi! - Ồ, Heima hả, chú đến đúng lúc quá! Tên Arima đã đến rồi. Phụ thân thì như thế này. Ta nghĩ nếu có chú thì hai chúng ta hợp sức lại có thể đuổi chúng đi. Nhưng chú lại đang ở chùa Sho An còn phụ thân thì cứ đòi đấu. Nhưng với bệnh trạng này…
Chưa nói hết lời Heima đã ngắt
-Không, huynh chớ lo lắng. Phụ thân xin người cứ nghỉ đi. Thằng Arima Kihei cứ để mình con lo.
- Heima, chú cứ nói thể nhưng bọn chúng có mười lăm tên….
- Mười lăm tên hay hai mươi lăm tên cũng chẳng có gì đáng sợ. Để mình đệ xử lý chúng. Xin huynh chăm sóc cho phụ thân…
- Này chờ chút…. Phụ thân, Heima nó nói thế người thấy thế nào?
Ông Munisai yêm lặng trong giây lát rồi nói
- Cứ mặc Heima. Nếu là nó thì có thể thay ta được. Hãy để nó làm theo ý nó.
Mondo tỏ vẻ bất bình. Bản thân mình thì không được cho thay cha ra đấu, còn đối với Heima thì ông Munisai lại cho phép. Thế thì khác nào khinh thường mình đâu. Toan nói ra nỗi bất bình nhưng vì là người ôn hoà, nên lại thôi và lặng thinh chịu đựng.
- Phụ thân nói thế, nhưng đối phương có mười lăm người. Heima chỉ có một mình. Hay là để con…
- Không không cần con phải động tay. Thôi hãy tin tưởng Heima và đừng làm phiền nó nữa.
Nỗi bất bình của Mondo lại gia tăng, khuôn mặt lộ rõ vẻ khổ sở. Ông Munisai lại nằm xuống giường bệnh.
Trong lúc đó thì Heima đã đến võ đường tự bao giờ.
- Thằng ngốc Arima Kihei là ngươi hả?
- Cái gì mà thằng ngốc?
- Thằng ngốc thì không đúng sao? Ngươi may mắn, đấu với những kẻ yếu đuối nên từ truớc đến nay toàn thắng. Nhưng ngươi không biết thân phận nghĩ rằng không ai hơn mình nay đến làm lọan võ đường ta thì thật đúng là kẻ không biết gì. Ngươi há không biết thiên hạ quảng đại lắm sao?
- Cái gì? Thằng này nói điều hỗn xược. Thiên hạ quảng đại thì đã làm sao?
- Thiên hạ quảng đại thì anh hùng hào kiệt cũng nhiều. Nhất là chủ võ đường này, Yoshioka Tarou Zaemon Munisai là một danh nhân thiên hạ. Nay ngươi đến quấy chốn danh nhân này thì thực đúng là thằng ngu không biết điều. Munisai không thể đấu với một thằng ngu như ngươi được.
- Á, thằng này nói lắm điều láo. Ngày xưa chắc mẹ mày sinh cái mồm ra trước quá. Mày ăn nói hay lắm thằng nhóc. Munisai không thể đấu với ta là vì Munisai đã sợ Kihei này rồi.
- Im đi. Hạng võ sĩ thối như ngươi thì vùng này có nhiều lắm. Ta sẽ đấu với ngươi.
- Cái gì, ngươi đấu với ta á? Hahahahahaha một thằng nhãi như ngươi có thể đấu với ta sao?
-Nhỏ không thể đấu với lớn sao? Ngươi há chẳng biết ớt tuy nhỏ nhưng cay lắm sao? Nam tử to lớn như ngươi nhưng thật sự đáng buồn. Trí tuệ của ngươi chẳng cao bằng nửa thân xác của ngươi đâu.
- Mày đúng là thằng nhãi lắm điều, chắc ta phải xẻ miệng ngươi ra để nói cho thoả nhé. Mày là ai?
- Là con người.
- Là con người thì ta biết rồi, nhưng là môn nhân tên gì nói mau?
- Ta là Heima, thứ nam của Yoshioka Tarou Zaemon Munisai, năm nay mười sáu tuối, sinh năm Dần.
- Đứng có lắm điều. Ta nghe nói Munisai có đứa con dùng song kiếm, hoá ra là ngươi à? Người ta nói này nói nọ chẳng qua là tán dương một thằng nhóc. Nhưng một thằng nhãi mà nghĩ ra cách đánh song kiếm thì hẳn cũng có chút sức. Để ta dạy cho ngươi một trận. Trong khi ta sửa soạn đấu với ngươi thì hãy vào báo với Munisai ngay đi.
- Câm mồm. Phụ thân ta mang trọng bệnh không thể đánh nhau. Heima ta sẽ tiếp ngươi.
- Ahahahahaha Munisai bệnh hả. Hẳn là sợ Arima Kihei này quá hoá bệnh rồi. Lại còn cho thằng nhãi như ngươi ra tiếp ta nữa. Quả là chuyện nực cười. Nhưng nếu là bệnh thật thì hôm nay không cần phải đấu . Ta còn ở lại Hiroshima này thì cũng có ngày gặp lại. Nhưng đã mất công đến đây thì để ta dạy ngươi một trận. Nào lại đây!
- Không không đấu ở đây. Hôm nay phụ thân ta bệnh nặng, nếu đập mười lăm đứa các ngươi tại đây sẽ ảnh hưởng đến người. Ta hẹn ngươi ngày mai lúc khắc tư đến đồi Yayoi ga Oka sẽ đánh một trận. Vì vậy hôm nay hãy về đi, về đi.
- Này thằng nhóc, mày định biến chúng ta thằng lũ ngốc à? Mày nói thể là định chuồn hả ?
-Im mồm, nếu sợ các ngươi mà chạy thì không phải Heima. Nếu đấu trong võ đường này sẽ chẳng thấy được võ nghệ của ta. Nếu đấu ở chỗ cao ráo như đồi Yayoi ga Oka thì nhiều người qua lại sẽ nhìn thấy ta đánh ngươi và hiểu rõ sự vô dụng của các ngươi.
- Á, thằng này nói điều lếu láo. Thôi được, cứ như ngươi nói. Ngày mai sẽ đấu tại đồi Yayoi ga Oka. Nhưng đừng có chuồn nhé thằng nhãi.
- Ngươi cũng đừng chuồn nhé!
Hai bên giao hẹn rồi Arima Kihei dẫn đám môn đệ rộn rịp rời khỏi võ đường Yoshioka.
Yoshioka Mondo lo lắng cho em trai nên đã lẫn trong bóng tối quan sát tự nãy giờ.
- Heima, chú nói điều to gan thế, có sao không?
- Không sao không sao. Huynh chớ lo. Ngày mai đệ sẽ dạy bọn chúng một bài học để không còn càn quấy nữa. Huynh cũng đến đồi Yayoi ga Oka xem nhé.
Rồi phá lên cười to. Thật là đại đảm bất địch. Miệng Mondo há hốc dường như không ngậm lại được.
Chú thích của dịch giả : Ở Nhật Bản, từ thời Chiến Quốc đến thời Edo là lúc võ thuật nở rộ. Các lưu phái võ nghệ tranh nhau mọc lên như nấm sau cơn mưa. Chỉ riêng các phái kiếm cũng hơn con số 300, chưa kể các môn võ khác. Cái gì nhiều thì tất sinh tạp. Mà hễ có tạp thì sẽ có loại trừ. Thời bấy giờ các võ sĩ có tục đi phiêu bạt giang hồ gọi là tu hành võ nghệ ( Musha Shugyo) . Họ đi từ vùng này đến vùng khác nhằm rèn luyện bản thân với sự khắc khổ, cũng là để trau dồi thêm kiếm thuật, võ nghệ và nhân sinh quan, tri thức. Trên đường đi thường xuyên đối mặt với giặc cướp cũng như những kẻ ám sát, ganh ghét cùng những lời thách đấu. Bản chất của việc “tu hành” là rèn luyện với mục đích tốt, nhưng nhiều người đã lạm dụng và biến cuộc hành trình “tu hành” của mình thành ra đẫm máu với những cuộc thách đấu suốt dọc đường. Có người đến các võ đường địa phương thách đấu .Thường thì đấu bằng kiếm gỗ và không có đỗ máu. Hễ chủ nhân mà thua thì coi như không có thực lực, danh dự của lưu phái bị bôi nhọ và võ đường bị phá (thường thì kẻ thắng cuộc chỉ đập bảng hiệu của võ đường) . Đây cũng là cách loại trừ hạng tạp nhạp. Những võ đường trụ lại được là những lưu phái tiếng tăm và có thực lực. Thật xui xẻo cho Arima Kihei khi hắn mò vào võ đường Yoshioka.
Koudan : Miyamoto Musashi
Diễn giả : Ito Ryocho
Người dịch : Hiba Nhất Như
Phần bốn: Song kiếm và lưỡi hái (Nguyên văn: Nitou to Kusari Gama no shiai)
“Kẻ đại ngốc vô song nước Nhật Bản Arima Kihei Ji không biết trời cao đất dày, hôm nay Yoshioka Heima sẽ dạy bọn bay một trận”
Khi dẫn theo mười bốn môn đệ đến đồi Yayoi ga Oka, Arima Kihei thấy cái bảng này thì tức điên lên. Hắn nhổ nước bọt rồi đến bên cái bảng toan nhổ nó lên thì người đã kéo đến đông nghịt. Khu đồi Yayoi ga Oka này có nhiều cây hoa Sakura và Kaede, phần trung ương là một vùng đất bằng phẳng và rộng, đến mùa hoa nở thì dân chúng dưới thành thường kéo đến vui chơi cả ngày. Lúc bấy giờ là giữa mùa thu, lá cây đã chuyển sang sắc đỏ vì vậy nơi đây trở thành một nơi ngoạn cảnh thu hút nhiều người. Khi nhìn thấy Arima Kihei thì quần chúng lên tiếng.
- Sao? Đằng kia là Arima Kihei Ji thủ lĩnh mười lăm tên áo tím à. Hắn trông có vẻ bản lĩnh chứ ? - Ừ, nhưng đó là bọn ác ôn. Hình như con thứ của tiên sinh Yoshioka sẽ đâú với chúng tại đây. Mà sao chưa thấy bóng dáng cậu chủ nhà Yoshioka nhỉ?
Vừa lúc đó thì Yoshioka Heima, mình không trang bị gì ngoài bộ thường phục tay mang hai thanh mộc kiếm xuất hiện.
- Đến rồi đến rồi. Ông trẻ nhà Yoshioka đến rồi. Chà thân thể cao lớn quá, hình như là tài giỏi hơn cả tiên sinh Yoshioka nhỉ.
- Ừ nhỉ, nhưng bọn áo tím chẳng phải vừa, chúng đi khắp nơi và đã phá không biết bao nhiêu võ đường rồi. Cho dù ông trẻ có giỏi thế nào đi nữa thì bọn chúng cũng có đến mười lăm tên.
- Ừ, tên Arima Kihei Ji có vẻ dữ nhỉ.
- Thế nào đi nữa tôi cũng muốn ông trẻ thắng, nhưng nguy hiểm quá.
Nhân tình là thế. Dân địa phương kéo đến xem và cầu nguyện cho ông trẻ thắng trận. Heima chậm rãi tiến lên.
- Kihei Ji, ngươi quả là đã không bỏ chạy nhỉ.
- Im đi, mày đến muộn lắm đấy. Làm gì mà lề mề thế, hãy nhanh chóng chuẩn bị đi!
- Không, đấu với các ngươi thì chẳng cần chuẩn bị gì cả.
Nói rồi Heima thủ kiếm hai bên tả hữu, múa hai, ba vòng.
- Nào lại đây.
- Được.
Rồi bọn lâu la áo tím sáu, bảy đứa tranh nhau tiến lên. Kihei Ji lên tiếng
- Này này đấu với một đứa trẻ không cần lên cùng lúc sáu, bảy đứa như thế. Hãy lên từng người một.
- Khoan đã! Tại sao lại là đệ tử lên trước? Sao ngươi không đấu trước?
-Đây là luật lệ. Đầu tiên ngươi phải thắng môn nhân trước đã rồi mới gặp ta. Nhưng chẳng bao giờ đến lượt ta đâu.
- Hừ ta chẳng thích đấu với bọn ruồi muỗi này. Thôi được, nếu có cái luật thế thì chịu vậy. Nhưng từng đứa từng đứa thì phiền lắm. Cả mười bốn đứa cùng xông lên nào!
Bọn môn đệ nghe vậy nổi xung
- Thằng nhãi nói xằng!
Rồi cả bọn say máu, nhanh như chớp, chúng chia làm hai bên tả hữu từng năm tên xông vào Heima. Đám đông thấy vậy la lớn
- A Thật bỉ ổi. Đấu với một đứa trẻ mà cả đám xông lên cùng lúc. Thật bỉ ổi!!
Đám đông tỏ vẻ lo lắng thì Heima vẫn thản nhiên như không, lùi một chân xuống rồi thét kiai, vào thế thủ Âm Dương.
- Eitt !!!
Thân thể Heima như con chim lượn bên này vờn bên kia. Hai thanh mộc kiếm tả hữu loang loáng vung lên hai, ba lần bốn, năm lần thì có năm thân thể đổ ào xuống đất. Tiếp tục thêm hai, ba tên nữa xông vào. Chỉ trong chốc lát Heima đã hạ gục hết mười bốn tên môn đệ. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy không ai nghĩ rằng đó là do một con người gây ra. Đám đông sửng sốt không thốt nên lời.
Arima Kihei Ji trông thấy nổi sung, hùng hỗ bước ra, trên tay hắn là món binh khí đắc ý Kusarigama, một lưỡi hái cột dây xích. Đây là một món võ khí có nguồn gốc từ một nông cụ của người dân vùng Okinawa và người sử dụng thành thục có thể bắt và bẻ gãy kiếm của đối phương dễ dàng.
Trông tập sách “ Vang bóng một thời”, nhà văn Nguyễn Tuân của Việt Nam cũng đã miêu tả những tay anh chị xứ Bắc Kỳ có sử dụng một biến thể của món vũ khí lợi hại này và gọi là cây “bút chì”.
Tay trái hắn cầm cán lưỡi hái, một đằng của cán là một đoạn dây xích dài chín thước, đầu kia là một cái móc sắt sáu cạnh. Tay phải Kihei cầm cách móc sắt một thước, nói
- Này thằng nhãi, mày khá lắm, đã hạ được môn nhân của ta. Nhưng như thế chưa đủ để so với ta. Nếu mày đắc ý với song kiếm thì ta cũng đắc ý với món này. Hai thứ đắc ý đấu với nhau, hãy xem cái nào thắng, nào lại đây!!
- Ồ, trước đây toàn kiếm đấu với kiếm ta chẳng thấy thú vị. Nay kiếm đấu với món độc địa này, hay lắm, tới đây!
Nói rồi Heima chuyển sang thế thủ Âm Dương.
Kusarigama
- Không cần nói nhiều.
Arima Kihei tay phải cầm đoạn xích quay vòng vòng rồi thét một tiếng ném nó ra. Dưới sức nặng của cái móc câu, đoạn dây xích rít lên lao thẳng vào Heima. Heima nhanh tay dùng tả kiếm toan gạt ra nhưng sợi dây xích đã nhanh chóng quấn lấy thanh mộc kiếm. Vừa lúc này Kihei Ji liền kéo dây xích lại. Nếu là người bình thường khi bị dây xích quấn lại thì sẽ hốt hoảng kéo lui, nhưng Heima không mảy may dao động, thử kéo lùi xem sao thì sợi xích quấn rất chặt không động đậy chút nào. Kiheiji kéo từng đoạn xích một, khi kéo đến gần thì hắn có thể bật lưỡi hái ở tay trái ra chém vào cổ đối phương. Đó là đặc điểm của món binh khí Kusarigami. Heima biết điều này, tuy biết nhưng vẫn cứ bị hắn kéo đến gần. Đám đông trông thấy thì thất kinh, mặt biến sắc lo lắng. Heima tuy bị kéo nhưng lưỡi kiếm phải vẫn không lơ là, chăm chú vào kẻ địch. Nhưng Kihei Ji không chú ý đến điều đó. Hắn đang mãi kéo Heima đến gần và hoàn toàn bị đoạn dây xích chi phối sự chú ý. Hắn dồn hết sức để kéo Heima về mình thì Heima cũng dồn sức để không bị kéo lại. Kiheiji gồng người, thu hết mười phần sức lực kéo Heima lại. Đúng lúc đó thì Heima bỗng buông tay thả thanh mộc kiếm. Vì đã dồn hết sức vào đòn kéo mà Heima thả tay nên Kiheiji chới với, nhanh như cắt Heima xông đến, thét một tiếng kiai rồi bổ mộc kiếm trên tay phải xuống. Dự định là sẽ chém vào vai hắn, nhưng lúc đó Arima Kihei lảo đảo đứng không vững nên lưỡi kiếm đã đi thẳng xuống đầu hắn. Với tiếng thét kiai này uy lực thì thanh kiếm gỗ cũng như kiếm thật, chém xuống thì đầu Kihei vỡ ra. Máu từ mắt, mũi, miệng phun ra rồi hắn ngã vật ra. Đám đông thấy thế quá đỗi vui mừng hò reo. Lúc này bọn môn nhân của Kihei thấy vậy lại nổi sát khí
- Nó đã giết sư phụ. Thằng nhãi đã giết sư phụ. Đừng có chạy!
Thế rồi chúng chia làm tám hướng, nhất tề rút gươm bao vây Heima vào giữa.
- Lần này là chém thật rồi!
Đám đông sợ hãi bắt đầu tán loạn, tản ra xa đứng xem. Heima vốn không định giết Arima Kihei, nhưng sự đã thế này rồi thì không còn cách khác. Tay phải lăm lăm thanh mộc kiếm hai thước ba thốn, tay trái rút đoản đao đeo bên hông sẵn sàng chém vào bất cứ đứa nào xông vào.
Trong chốc lát đã có hai, ba tên bị chém ngã. Nhưng bọn đồ đệ của Kihei thấy sư phụ bị giết thì say máu, vả lại thời Tensho lúc bấy giờ thiên hạ chưa ổn định và là thời kỳ mà đến ngọn gió thổi qua cũng làm người ta say máu, tính khí con người rất cộc cằn và dữ tợn. Bọn đồ đệ của Arima nay lại nổi bản chất của phường vô lại, cùng rút gươm chĩa vào Heima. Quả thực là Heima phải khốn đốn rồi.
Lúc này bỗng xuất hiện một võ sĩ, chân đạp đất cát mù mịt xông vào. Bên hông cắp ngọn giáo cán dài chín thước
- Ta đến cứu Yoshioka Heima đây!
Vậy người võ sĩ này rốt cuộc là ai ? Muốn biết xem phần sau sẽ rõ.
Koudan : Miyamoto Musashi
Diễn giả : Ito Ryocho
Người dịch : Hiba Nhất Như
Phần năm: Anh hùng trợ lực (Nguyên văn: Eiyu no suke dachi)
Khi Yoshioka Heima đang khổ chiến với đám môn đệ của Arima Kihei thì bỗng đâu xuất hiện một võ sĩ chân đạp tung đất cát xông tới. Trông tuổi tác thì là một lão nhân đã gần sáu mươi nhưng thần sắc hãy còn uy nghi, nhãn quan mạnh mẽ, thân cao sáu thước (khoảng 180 cm) , cắp bên hông là một ngọn giáo lớn
- Ta đến giúp Yoshioka Heima đây.
Vừa nói rồi xoay ngọn giáo vù vù đâm ngang bụng một tên áo tím lẻn ra sau lưng Heima định chém tới. Hắn rú lên một tiếng rồi ngã ra đất. Thấy thế bọn áo tím lại nổi cơn say máu, không cần biết phải trái toan lao vào chém chết lão nhân. Lão võ sĩ vừa vẩy máu trên ngọn giáo vừa nói
- Các ngươi hãy nghe cho rõ đây. Ta là Miyamoto Bu Zaemon Masatomo gia thần của tướng quân Kato Kazue no Kami Kiyomasa, thành chủ Ajiro xứ Higo. Bọn bay ỷ đông hiếp một đứa trẻ thế cô thật là bỉ ổi. Vì chỗ thâm tình với nhà Yoshioka ta giúp Heima một tay. Xác bọn bay sẽ chất thành núi tại đây. Đứa nào chán sống thì lại đây!
Vừa nói vừa trừng trừng đôi mắt, nhãn quan loang loáng, miệng như thể phun ra lửa, hình tướng dữ dằn. Lão nhân xoay ngọn giáo vun vút, thực là uy dũng không thể tả xiết. Bọn áo tím nhất tề lùi lại một bước, nhưng chúng vốn là phường vô lại không biết gì. Lão già kia thì làm được những gì. Thế là cả bọn lại lao vào chém tới. Heima nãy giờ được sự trợ lực như hổ mọc thêm cánh. Buzaemon lâu nay không có dịp động gân cốt nên trong lòng buồn bực, nay gặp lúc bọn vô lại hiếp người cô thế, nhìn thấy ánh đao loang loáng thì tinh thần sảng khoái hẳn lên không chịu được.
- Eitts!
Thét lớn một tiếng rồi xoay ngọn giáo một, hai vòng. Tức thì hai bên tả hữu ngã xuống hai đứa đang xông vào. Heima cũng vứt thanh mộc kiếm trên tay trái mà rút đại đao, uy dũng còn hơn cả phụ thân Yoshioka Munisai. Dũng sĩ mười sáu tuổi, cổ kim đắc ý với lối đánh song kiếm, nay cầm kiếm thật lợi hại vô cùng. Trong chớp nhoáng có bốn, năm tên đang trố mắt nhìn bỗng ngã vật ra. Buzaemon thấy thế liền cười
- Hay lắm hay lắm. Tuy là trẻ con nhưng cũng không thua lão già này. Được, một hai đứa lên thì phiền lắm. Năm, sáu đứa cùng xông lên nào !
Trong cơn phấn chấn võ sĩ thật đáng sợ, ngọn giáo đâm vào đâu là chỗ đó dãn ra. Chỗ nào tiến lên là giáo đâm vào. Tốc độ nhanh không kể xiết, như là ánh chớp loé giữa bầu trời đêm. Chỉ trong sát na đã có năm, sáu tên ngã gục. Nhìn thì không thể nói được đó là do một lão nhân sáu mươi làm được. Bọn áo tím còn lại thấy không thể đương nổi bèn thu đao chạy tuốt.
- Hỡi bọn bỉ ổi, hãy quay lại đây ngay!
Lão nhân gọi với theo, nhưng bọn chúng cứ tưởng hễ quay đầu lại là làm mồi cho ngọn giáo kia nên cắm cổ chạy mất dạng.
- Ahahahahaha hoá ra là phường vô lại. Nhưng lâu ngày cũng được một dịp sướng tay.
Buzaemon vừa nói vừa chùi máu trên ngọn giáo rồi đưa cho đám tuỳ tùng. Heima cũng lau chùi hai thanh kiếm, tra vào vỏ rồi đến bên cạnh lão nhân.
- Xin đa tạ ân nhân đã trợ lực trong cơn nguy khốn. Dẫu gan óc lầy đất quyết chẳng dám quên ơn này. Đã nghe tôn danh ngài nhưng dám hỏi có phải là bá phụ Miyamoto ở vùng Higo không?
Thái độ thực ân cần lễ phép, khác hẳn với thái độ lúc chém mười mấy tên vô lại. Buzaemon nhìn mặt thiếu niên rồi nói
- Đúng rồi ta đây. Heima,con đã lớn khôn chừng này rồi. Ta thật cảm động . Ta đang định lâu ngày đến gặp phụ thân con, dọc đường gặp chuyện thế này không thể bỏ qua. Chờ đã, để Buzaemon này cho sứ giả làm nhân chứng.
Rồi ra lệnh cho đám tuỳ tùng báo lại toàn bộ sự việc với nhà Kinoshita. Miyamoto Buzaemon là gia thần của tướng quân Kato Kiyomasa, lúc bấy giờ là thành chủ Ajiro xứ Higo hai mươi tám vạn thạch ( Thạch là đơn vị đo lường thể tích, khoảng 1 đấu 180 lít. Thời phong kiến tại Nhật Bản, võ sĩ, lãnh chúa được cấp lương bằng gạo và ngũ cốc. Tước vị và thực lực càng cao thì số thạch gạo càng lớn ) , sau chuyển sang thành Kumamoto cũng ở xứ Higo với năm mươi vạn thạch, rồi vì công khai phá đất hoang mà lên đến chín mươi ba vạn thạch. Nhưng vào lúc này mới chỉ là lãnh chúa hai mươi tám vạn thạch của thành Ajiro mà thôi. Nhân vật Miyamoto Buzaemon này đã cùng chúa công Kato Kiyomasa vào sinh ra tử, lập được không biết bao công trạng. Sự uy dũng không hề thua kém bất cứ gia thần sức địch ngàn người bên cạnh Kiyomasa như các dũng sĩ Inoue Dai Kurou, Kimura Matazou, Iida Kakubei, Izutsu Onna no Suke, Saitou Ritsuhon.
Buzaemon vâng lệnh chủ đến Edo, dọc đường muốn ghé thăm người bạn cũ Yoshioka Munisai ở Hiroshima để hàn huyên câu chuyện. Munisai nguyên ngày xưa là thực khách tá túc ở nhà Buzaemon rồi hai người kết giao huynh đệ. Lúc bấy giờ Buzaemon chỉ dẫn theo mười tên tuỳ tùng, đang trên đường đến võ đường Yoshioka thì hay tin con thứ của Munisai là Heima đang bị vây đánh thì lập tức đến nơi trợ lực.
Lúc bấy giờ Hiroshima là lãnh địa của tướng quân Mouri Umanokami Terumoto. Người đã cho gia nhân điều tra xem bọn áo tím là gia thần nhà nào, thì hoá ra chỉ là lũ vô lại xứ Tosa. Gặp đúng dịp có nhân chứng là Miyamoto Buzaemon, một danh tướng bên cạnh Kato Kiyomasa nên gia nhân trở về không ngớt lời khen ngợi tài năng của Heima.
- Được rồi được rồi. Xác chết thì cứ để quạ hay chó xử lý. Hãy mau đưa ta về nhà đi.
Chà, võ sĩ thời chiến quốc là thế, khi người ta đã quá quen với sự chết chóc và chém giết diễn ra hàng ngày. Heima nhặt lấy hai thanh mộc kiếm rồi dẫn Buzaemon về võ đường Yoshioka. Yoshioka Mondo cũng theo sau đến đồi Yayoi ga Oka xem trận đấu. Khi thấy mười bốn tên áo tím rút gươm định trả thù cho sư phụ Arima Kihei Ji thì hốt hoảng, toan vào trợ lực thì may thay Miyamoto Buzaemon xuất hiện và Heima bình an vô sự. Mondo thở phảo nhẹ nhõm rồi tức tốc về nhà nhất nhất báo lại với phụ thân. Nghe tin có Miyamoto Buzaemon thành Ajiro đến thăm thì Munisai như quên cả bệnh, vui vẻ ngồi dậy tiếp khách thì đúng lúc Buzaemon đến, khí khái dương dương. Buzaemon là người tính cách đơn giản đạm bạc nên tiến thẳng vào trong nói oang oang.
- Yoshioka, đã lâu không gặp mà quan bác đã hoá bệnh rồi à.
- Đã lâu không gặp.Vừa rồi quan bác đã cứu Heima khỏi chốn nguy, thật không biết nói gì để tỏ lòng cảm kích.
- Không không giúp cái gì. Không cần ai giúp thì một mình Heima cũng là dư rồi. Nhưng thân già này đã lâu không vận động, gân cốt rên rỉ cả ra. Vừa gặp lúc xin làm phiền Heima tí. Ahahahahahaha . Yoshioka, các hạ có đứa con thật quý hoá,tag hen với các hạ rồi đây.
Rồi chẳng chào hỏi gì, cứ không ngớt lời khen ngợi Heima.
(To be continued)
<< Lời giới thiệu
Phần II>>
1. Lời giới thiệu
2. Phần I
3. Phần II
4. Phần III
5. Phần IV
6. Phần V
7. Phần VI
8. Phần VII
9. Phần VIII
Votes:0
Average:0.00
|
Koudan: Miyamoto Musashi (Phần II) |
Miyamoto Musashi |
Koudan: Miyamoto Musashi (Lời giới thiệu) |


