1. Lời giới thiệu2. Phần I3. Phần II4. Phần III5. Phần IV6. Phần V7. Phần VI8. Phần VII9. Phần VIII
Koudan : Miyamoto Musashi (Phần II)
Diễn giả : Ito RyochoNgười dịch : Hiba Nhất Như
Phần sáu: Một cuộc đàm phán nhận con nuôi (Nguyên vă: Notsu piki sasenu Youshi no Danban)
Nhân dịp vui, ông Munisai dường như quên cả bệnh, hàn huyên câu chuyện ngày xưa đến tận khuya rồi Buzaemon trở lại nhà trọ. Từ đó mỗi ngày hai người đều gặp nhau trò chuyện vui vẻ. Bệnh trạng của ông Munisai tuy nặng nhưng không phải hiểm nghèo, chỉ là một cơn cảm mạo hành ông một thời gian rồi khỏi. Chẳng bao lâu ông đã ra khỏi giường bệnh, lại gọi Buzaemon đến mở yến tiệc chiêu đãi.
Munisai nói
- Nếu nghĩ lại thời còn ở xứ Higo, trong lúc sinh kế khó khăn đã quấy quá quan bác. Nhờ ơn rộng lượng mà được trợ giúp. Ơn này quyết chẳng bao giờ quên. Bây giờ lại thêm tính mạng thằng Heima được quan bác cứu vớt, thực chẳng có lời nào tả xiết công ơn này. Nếu như quan bác có điều gì dạy bảo thì mỗ cho dù phải bỏ mạng cũng chẳng dám khước từ.
Buzaemon nghe xong liền nhìn mặt Munisai, lát sau tiến lại gần
- Các hạ thực sự nhớ tới chút công lao của thân già này chứ?
- Vâng, không thể không nhớ. Đây là ơn nghĩa chồng chất như núi.
- Ừm. Nếu là lời Buzaemon này nói thì thì đừng từ chối nhé.
- Xin chớ nghĩ bàn.
- Thế thì, Buzaemon này có một ước nguyện, xin các hạ hãy nghe cho.
- Không biết là điều gì, nhưng nếu là ước nguyện của quan bác thì…
- Ừm. Xin đa tạ. Ước nguyện của Miyamoto Buzaemon này không là gì khác ngoài Heima.
- Hả…?
- Buzaemon năm nay sáu mươi mốt tuổi mà không có đứa con nào. Nếu là Heima thì chắc nó sẽ làm rạng danh nhà Miyamoto, mỗ muốn nhận Heima làm dưỡng tử nhà Miyamoto để nó nối nghiệp Buzaemon này, đừng nói là không được nhé. - Xin quan bác thứ lỗi, không thể dâng tặng Heima được. - Cái gì ? Không thể ? - Vâng, tuy Heima là thứ nam nhưng nó chính là người thừa kế của nhà Yoshioka này. Xin thất lễ,duy chỉ chuyện này…
Buzaemon nghe xong thì biến sắc, tay với lấy thanh gươm bên cạnh
- Này Yoshioka, các hạ nói gì thế ? Không phải đã nói là nếu là lời nói của Buzaemon này thì không thể khước từ đó sao? Võ sĩ đã nói phải giữ lấy lời. Hay là các hạ có hai cái lưỡi ?
- Không không phải như vậy. Chỉ là Heima thôi…Nếu là chuyện khác thì chuyện gì cũng được…
- Ta không muốn chuyện gì khác ngoài việc nhận Heima làm dưỡng tử.
- Nếu là dưỡng tử thì, quan bác xem trong đám môn nhân có đứa nào ưng ý thì xin cứ chọn. Hoặc giả là Tarou Zaemon này đến làm dưỡng tử cho quan bác cũng được…
- Cái gì ? Ta nhận ông già sắp đi nằm như ngươi làm dưỡng tử thì còn ra sao? Chẳng phải ngươi đã có con trưởng là Mondo rồi đó sao? Còn Heima chỉ là con thứ. Thôi được, nếu không muốn giao Heima thì cũng chẳng có cách nào. Nhưng kết giao với phường võ sĩ nuốt lời thực là điều tủi nhục cho Buzaemon này. Nào chúng ta hãy ra vườn đấu một trận nào!
Nói rồi tay lăm lăm thanh gươm đứng dậy.
- Khoan xin đừng nóng, hãy cứ chờ, xin đừng nóng nảy…
- Chẳng phải là nóng nảy, nào ra vườn nào hỡi kẻ đã phản bội lời nói của mình.
- Xin đừng.
- Thế thì có chịu giao Heima ra không?
-Chết thật.
Tuy Munisai đã có con trưởng là Mondo, nhưng so với Heima chả khác nào đem con sẻ sánh với phượng hoàng. Ông dự định cho Mondo giữ lại nếp nhà Yoshioka nhưng Heima mới chính là người kế thừa sự nghiệp của ông, của kiếm phái Yoshioka. Dù thế nào thì cũng không thể giao nó cho người khác. Nhưng trong lúc cảm thán ông đã trót nói điều dại dột, bây giờ phải làm sao đây? Thực là trong lòng ngỗn ngang trăm mối, nghĩ mãi vẫn không thông.
- Nào sao lại im lặng thế? Muốn đấu một trận hay là giao Heima cho ta, hay lời nói lúc nãy chỉ là hí ngôn?
Munisai chẳng biết tính làm sao. Ơn nghĩa của Buzaemon chẳng hề nhỏ chút nào. Đến tuổi này mà không có lấy một đứa con. Anh hùng hào kiệt trong thiên hạ vẫn thường phải lo về khoảng này. Nghĩ lại thì thấy Buzaemon thật tội nghiệp, trong lòng Munisai cũng bắt đầu dao động.
- Quan bác Miyamoto, tôi sẽ giao Heima.
- Ồ ồ , đồng ý giao cho ta hả? Xin đa tạ. Yoshioka Tarou Zaemon Munisai, các hạ quả là người khảng khái, Miyamoto Buzaemon này rất cảm phục.
Hết nâng lên rồi lại hạ xuống, thực là một ông già lẩn thẩn.
- Heima con lại đây.
- Vâng.
- Bây giờ con hãy nghe cho rõ. Ngài Miyamoto đây không có con trai rất muốn nhận con làm dưỡng tử. Ta đã nghĩ và định tặng con cho nhà Miyamoto, như nãy giờ con nghe thấy nay. Hãy nhớ rõ điều này.
- Vâng con biết rồi ạ.
-Một khi đã là dưỡng tử nhà Miyamoto thì con là con nhà ấy, quyết không được nghĩ gì đến nhà Yoshioka. Hãy toàn tâm toàn ý làm rạng danh nhà Miyamoto.
Tuy ngoài miệng nói mạnh nhưng trong lòng ông hối tiếc vô cùng, trong ngực thổn thức. Trái lại Buzaemon lại vui mừng quá đỗi.
- Heima, từ bây giờ con là con trai của Buzaemon này. Xin đa tạ. Có đứa con như con thì khi trở về Higo ta cũng nở mày nở mặt với chúa công và các tướng lãnh. Nào uống mừng một chén !
Thế rồi như đúng giao hẹn, Heima trở thành con nuôi nhà Miyamoto. Vì Buzaemon còn phải đi Edo nên gửi Heima lại bên Munisai một thời gian, khi nào quay lại Hiroshima sẽ dẫn về Higo. Một thời gian sau Buzaemon từ Edo trở về dẫn theo Heima vào ra mắt chúa công Katou Kiyomasa.
- Bẩm chúa công, thần lần này đi Edo đã nhặt được một thứ đáng giá.
- Hả ? Cái gì thế ? Đi công cán cũng nhặt được à?
- Sau nhiều chuyện xảy ra, thần đã nhận con thứ của Yoshioka Munisai là Heima làm con nuôi trở về bên chúa công đây.
Rồi bẩm rõ đầu đuôi câu chuyện. Kiyomasa nghe xong rồi phán
- Ồ, ta đã nghe nhiều về con trai của Munisai rồi, hãy nhanh nhanh dẫn nó vào đây.
Rồi Buzaemon dẫn Heima đến bên ngự tiền.
Phía chính diện là chúa Katou Kiyomasa ngồi trên đài cao, bên cạnh có Izutsu Onna Nosuke đứng hầu. Nhân vật Izutsu Onna Nosuke này sau này là giám sát các võ sĩ giang hồ ở Edo Teranishi Yazaemon Kanshin, khác với nhân vật Teranishi Kanshin xuất hiện trong kịch Kyogen của Suke Roku. Teranishi Kanshin thời Suke Roku chính là Tanjirou Kanshin, võ sĩ của chúa Katou xứ Ozu được ban danh hiệu là Yazaemon Kanshin đời thứ nhất, sau trở thành giám sát võ sĩ giang hồ Teranishi Tanjirou Kanshin. Yazaemon Kanshin đời thứ nhất trước tên là Izutsu Onna Nosuke, tên nghe có vẻ yếu ớt nhưng thực ra đó là một đời hào kiệt bên cạnh Katou Kiyomasa.
- Thưa đã dẫn Heima đến rồi ạ.
Chúa Kiyomasa nhìn một hồi rồi phán
- Heima hả, lại gần đây lại gần đây.
Heima thận trận tiến lại gần chúa, lễ phép cuối thấp đầu. Lúc bấy giờ chúa Kiymasa đưa mắt liếc Izutsu Onna Nosuke đứng bên cạnh. Izutsu đứng dậy với lấy ngọn giáo Garyumaru dâng lên chúa Kiyomasa. Katou nhận lấy ngọn giáo rồi bước chân phải xuống bục, đưa ngọn giáo cách đầu Heima đang phủ phục dưới đất.
- Heima, được rồi , hãy ngẩng đầu lên đi.
Miyamoto Buzaemon thấy thế lấy làm lạ. Chúa công đang có ý định gì đây? Heima mà ngẩng đầu lên sẽ đập vào ngọn giáo mất.
- Dạ…
Dứt tiếng trả lời Heima đã bay ra sau sáu thước, lễ phép ngẩng đầu lên. Vì vậy ngọn giáo trong tay Kiyomasa trở thành vô dụng.
- Này Heima, ngươi đã thấy gì mà lại nhảy lùi xa thế?
-Vì chúa công cầm trong tay ngọn giáo cách cán hai, ba thốn, thần sợ sẽ bị đâm phải khi đứng dậy nên lui ra thế này.
Ồ, Heima đang phủ phục dưới đất, hai tay chạm đất mặt cuối gầm thì làm sao nó biết trên đầu có giáo chứ? Nó còn biết cả chuyện mình cầm cách cán chỉ có hai, ba thốn. Không lẽ trên đầu nó có mắt, hay là loài ếch nhái có mắt phía sau. Kato Kiyomasa rất đỗi ngạc nhiên.
- Tinh thần cảnh giác của võ sĩ quả nhiên tuyệt vời.
Rồi chúa phán
- Cái tên Heima nghe trẻ con lắm. Từ nay ta đổi tên cho ngươi là Takezou.
- Xin đa tạ chúa công.
Kể từ đó Heima đổi thành Takezou, thay mặt dưỡng phụ dạy những bí thuật dụng song kiếm cho môn nhân. Vì đây là thuật đánh song kiếm có khác với cách sử dụng kiếm bình thường nên chẳng mấy chốc tất cả các nước xung quanh đều biết đến cái tên Takezou.
Đã được năm năm trôi qua, khi Takezou đến tuổi hai mươi thì đột nhiên có thư khẩn cấp từ Mondo đến. Mở ra xem thử thì thấy ghi là Yoshioka Munisai đã bị một người tên Sasaki Ganryu ám sát, còn mình thì đang bệnh nặng không thể báo thù cho cha nên hỏi ý em trai có thể thay mình rửa hận được không. Takezou thất kinh bẩm chuyện này lên dưỡng phụ Buzaemon.
- Như thế không thể bỏ mặc được. Con hãy mau mau đi báo thù. Để ta viết sớ trình lên chúa công xin cho con một thời gian.
Nói rồi Buzaemon viết sớ gửi đến tổng quản của chúa Kiyomasa là Kato Yozaemon. Nhưng sớ bị trả lại. Buzaemon nghĩ rằng chắc có gì sai sót, liền đính chính rồi gửi lại lần nữa. Nhưng lần này sớ cũng bị gửi trả lại, vả lại phong bì vẫn còn nguyên chưa được bóc ra. Buzaemon bất bình tìm đến chỗ Katou Yozaemon.
- Xin thứ lỗi.
- Vâng xin mời vào.
- Ngài có nhà chứ.
-Vâng.
- Tôi có câu chuyện muốn nói với ngài.
Buzaemon vào nhà trong diện kiến Yozaemon.
- Thưa tổng quản, ngài hiện đang giữ chức gì cho chúa công?
- Sao lại hỏi thế, hiện ta đang giữ trọng trách cho nhà Kato, là tổng quản.
- Là tổng quản sao?
- Ừ là tổng quản.
- Ngài không phải là tổng quản, nói thế không sai chứ?
- Ngài đùa đấy à?
- Thằng Takezou nhà tôi có sớ xin được đi báo thù đã hai lần gưỉ đến ngài nhưng đều bị trả lại. Lần đầu tôi nghĩ có gì sai sót nên đã đính chính và gửi lại. Nhưng lần sau ngài thậm chí không mở ra xem mà trả lại, vậy ngài có phải là tổng quản không? -Thật là không phải. Takezou có sớ xin đi báo thù? - Vâng. - Yozaemon tôi đã nghe từ ngài, lúc Takezou vào nhà ta ngài đã nói gì? Chẳng phải là ngài nhận nó làm dưỡng tử từ Yoshioka Munisai đó sao? - Đúng. - Tôi thật không hiểu cái lẽ của kẻ đã bỏ nhà mình sang làm dưỡng tử nhà khác rồi lại xin đi báo thù cho nhà cũ. Chuyện như vậy không thể trình lên chúa công được nên lần thứ hai tôi nghĩ cũng giống lần trước mà không mở phong đã trả về. Thế thì có gì sai? Nếu muốn xin phép chúa công ra ngoài thì hãy viết sớ với lý do tu hành võ nghệ, tôi sẽ trình lên chúa công và người sẽ dễ chấp thuận.
Buzaemon nghe đã thông, liền quỳ gối
- A hoá ra là vậy, thật thất lễ. Quả nhiên ngài nói không sai. Ngài đúng là tổng quản, đúng là tổng quản. Được rồi tôi sẽ viết sớ xin cho Takezou được ra ngoài trau dồi võ nghệ mong ngài chấp thuận.
Rồi Buzaemon viết sớ ngay tại đó trình lên Katou Yozaemon. Rồi chẳng bao lâu sớ được trình lên chúa Kiyomasa. Dĩ nhiên chúa đã nghe tin Yoshioka Munisai bị ám sát và ngài thừa hiểu đây là chuyện báo thù. Nhưng trong sớ xin là ra ngoài một thời gian để tu dưỡng võ nghệ. Rồi ngài cho vời Takezou vào.
- Này Takezou, ta đã chấp thuận cho ngươi được ra ngoài trau dồi võ nghệ nhưng ta chưa từng được thấy công phu dụng song kiếm của ngươi. Vì vậy hôm nay ngươi hãy cho ta xem công phu cực ý của ngươi ra sao.
- Xin tuân lệnh chúa công.
Chúa Kiyomasa nhìn quanh rồi bảo
- Matazou!
- Có thần..
-Ngươi hãy đấu với Takezou xem.
Người này là Kimura Matazou Masakatsu, một dũng sĩ bên cạnh Kiyomasa.
- Takezou, Matazou ta sẽ đấu với ngươi. Đừng nương tay nhé.
- Vâng, xin làm phiền ngài.
Miyamoto Takezou Masana trên hai tay là hai thanh mộc kiếm tả hữu, thét kiai một tiếng rồi vào thế thủ. Kiếm trái ở thế đâm thẳng ra, kiếm phải giơ cao ngang đầu chực bổ xuống, đây là thể thủ Hoạt Đột của phái song kiếm Shinmen Nitouryu. Matazou trông thấy thì lấy làm lạ.
- Eitt!!
Cả hai cùng thét kiai rồi Matazou đánh tới trong tiếng thét, lúc này kiếm trái của Takezou đang thủ ở trung đoạn gạt phăng ra.
- Không xong.
Matazou nói rồi bồi thêm nhát thứ hai, kiếm trái lại gạt ra. Lần thứ ba Matazou đánh tới thì hai bên kiếm tả hữu bỗng chuyển sang thế Âm Dương chặn lưỡi kiếm của Matazou lại. Chưa hết bàng hoàng, Matazou rút kiếm lại nhưng không xong, nay tới lại không được. Lần này thử đằng từ trên xuống xem sao thì khoá chữ thập không mảy may dao động. Từ dưới phá ngược lên cũng không xong. Ngay cả Matazou cũng không làm gì được.
Rồi bỗng nhiên kiếm của Matazou bị hất lên, chưa kịp định thần thì lưỡi kiếm của đối phương đã đánh tới.
- Ta thua rồi…. Thực là lạ.
Matazou phồng má rút lui. Người tiếp theo là Morimoto Gidayu.
- Matazou ngươi làm cái gì thế? Tại sao đang đánh lại để nó chặn lại thế?
- Bị nó kẹp thì chẳng có cách. Ta chưa kịp nghĩ gì thì đã bị nó kèm chặt rồi.
- Đừng có nói ngốc thế, cho dù là bị kẹp thì cũng có cách chứ. Lần này hãy xem ta đánh đây. Miyamoto, lần này là Gidayu ta đây.
- Vâng, lần này đến lượt ngài.
- Này Miyamoto, tuy ngươi đã thắng được Matazou nhưng không làm gì được Gidayu ta đâu. Ta đã lấy không biết bao đầu địch tướng ngoài trận mạc.
Cả hai cùng thét kiai rồi vào thế thủ. Gidayu là kẻ nóng tính nên nhảy vào tấn công ngay, rồi lại bị kẹp chặt trong thế khoá chữ thập của Takezou.
- Hừ..ừ..
- Sao thế Gidayu? Cho dù bị kẹp thì cũng có cách mà.
Matazou đứng ngoài nói với vào.
- Im đi.. Hừ..ừ..ư
Gidayu nay tới hay rút lui đều không thể được. Takezou lựa lúc thích hợp phá thế khoá, Gidayu chưa kịp làm gì thì kiếm trái của Takezou đã đến bên vai hắn.
- Ta thua rồi.
-Đã làm thương tổn đến ngài.
- Đừng nói sáo rỗng.
Rồi tiếp theo là Inoue Daikurou, rồi đến Saitou Ritsuhon rồi tất cả nhân vật anh hùng hào kiệt dưới trướng Kiyomasa đều ra đấu với Takezou nhưng kết quả chỉ có một. Chúa Kiyomasa ngồi ở chính diện chứng kiến tự nãy giờ
- A quả nhiên là công phu tuyệt hảo. Thật chẳng khác nào vầng trăng sáng ở Musashino. Từ bây giờ hãy gọi là Musashi.
Rồi chúa ban danh hiệu Musashi, Ayano Kouji Sadatoshi, Hiko Shirou Sadamune. Takezou và Musashi tuy đọc khác nhau nhưng chữ viết lại là một.
- Trong thời gian tu hành võ nghệ nếu gặp được mục tiêu hãy bắt nó về đây.
- Xin tuân lệnh chúa công.
Koudan : Miyamoto Musashi Diễn giả : Ito RyochoNgười dịch : Hiba Nhất Như
Phần bảy: Phút cuối cùng của ông Munisai ( Nguyên văn: Munisai no saigo)
Rồi Musashi uống chén rượu từ biệt ngự tiền và dưỡng phụ Buzaemon , chuẩn bị cho chuyến du hành rời khỏi thành Kumamoto xứ Higo. Nguyên lúc này chúa Kato Kazue no Kiyomasa ngài đã chuyển từ thành Ajiro xứ Higo sang thành Kumamoto. Musashi rời khỏi Kumamoto đến Hagi của vùng Choushu thăm anh trai Mondo. Một tên gia nhân là Jusuke ra đón.
- Ồ hoá ra là cậu ấm, cậu lại đến chơi. Nào cậu ấm, xin mời vào mời vào.
- Này này Jusuke. Đừng có gọi là cậu ấm như thế. Trước đây còn nhỏ nhưng năm nay ta đã hai mươi tuổi, là Miyamoto Musashi Masana. Đừng có một điều cậu ấm hai điều cậu ấm như thế.
- Thật thất lễ. Nào xin mời vào mời vào.
Rồi đi theo Jusuke vào nhà trong, thấy anh trai Mondo bệnh trạng lâu ngày nên mặt mũi hốc hác, má hóp, tình trạng thực thảm thương.
- Huynh!
- Ồ Heima à?
Huynh đệ lâu ngày nay gặp lại vội nắm tay nhau, tức thì hai hàng nứơc mắt lã chã.
- Đệ nhận được thư huynh vội vàng đến đây ngay, không biết phụ thân đã….
- Thực đáng tiếc…đúng lúc ta định tìm kẻ báo thù thì lại phát bệnh nặng…Jusuke !
- Dạ.
- Hãy thay ta kể lại câu chuyện của phụ thân.
Vừa nói vừa lau hàng nước mắt ròng ròng. Jusuke là nô bộc trong nhà Yoshioka đã từ lâu, một lòng đối với chủ nhân hết mực trung thành.
- Thưa ông trẻ bây giờ con xin phép kể câu chuyện. Lúc ông trẻ vừa đến chỗ ngài Miyamoto xứ Higo thì lão gia nhà ta được chúa Mouri mời đến làm chức giáo đầu, lương ba ngàn năm trăm thạch nên đã chuyển đến vùng Hagi này ạ. Từ đó số gia nhân ngày càng tăng lên và được thiên hạ hết lời khen ngợi. Nhưng thời gian gần đây do tuổi tác nên thân thể lão gia hay đau, chúa Mouri đã cho phép lão gia thời gian một trăm ngày đến điều trị suối nóng tại vùng Sesshu Arima. Lúc đó có con đi cùng. Rồi sau khi sức khoẻ người khá lên, khi trở về có ghé qua vùng Himeji trợ ở quán Wakasaya. Ở quán trọ có một đứa bé trai khoảng năm tuổi rất dễ thương nên con đã cõng nó đi dạo chơi khắp phố. Đang đi thì bỗng nghe có tiếng tập kiếm tre, nghĩ rằng chắc đâu đây có võ đường dạy kiếm, ngó xung quanh thì thấy một cái bảng lớn đề là võ đường Sangoku Ichi Muteki Ryu Sasaki Kentousai Ganryu ( Phái kiếm tam quốc vô địch của Sasaki Kentousai Ganryu). Cái gì mà tam quốc vô địch, con nghĩ rằng kẻ này chắc hẳn chẳng biết trời cao đất dày. Bên ngoài võ đường có cây hồng lớn đang mùa quả chín rất sai. Đứa bé trên lưng con cứ nằng nặc đòi xin hái, con không thể trèo lên được nên đã nhặt lấy viên đá mà ném cho trái rụng . Ai ngờ viên đá bay vào bên trong võ đường và trúng vào đầu một đệ tử của Sasaki là Oshida Sakichi, đấy là nguyên nhân của mọi ồn ào.Rồi tên Oshida đó cùng hai người nữa là Aoyama Bunpei, Sawada Moku Zaemon ra ngoài hỏi vì cớ gì mà ném đá. Con nghe nói ba tên này là đệ tử thân tín bên cạnh Sasaki. Bọn đó thực chẳng biết lý lẽ gì, xin lỗi mãi mà chúng chẳng nghe, nhất quyết mang đứa bé vào nhốt lại. Cho dù là đứa bé của quán trọ nhưng cũng không thể bỏ mặc, con tức tốc chạy về bẩm báo chuyện này với lão gia. Đúng là lão gia người thật nhân từ, tuy chỉ là chuyện do gia nhân gây ra nhưng người không thể bỏ mặc nên đã tự thân đến võ đường Sasaki nói chuyện xin trả đứa bé về. Nhưng ngược lại Sasaki đã không nghe, còn nói võ sĩ gặp võ sĩ cứ nằng nặc xin giao đấu một trận. Lão gia ngài nói thân mình đã có chủ, chỉ được phép trăm ngày đi điều trị nước nóng và đang trở về Choushu,hỏi ý kiến chúa Mouri. Nếu người đồng ý thì sẽ hẹn đấu sau. Rồi từ biệt trở về Hagi. Vì trong trận đấu thì dù bên nào thua cũng rất phiền phức nên lão gia muốn tránh đi. Nhưng không biết Sasaki đã nghĩ gì, hắn bẩm chuyện thi đấu với thành chủ Himeji là chúa Kinoshita Wakasanokami Katsutoshi. Rồi chúa Kinoshita lại đến báo với chúa Mouri, đây là chuyện ước hẹn giữa hai võ sĩ nên không thể tránh. Lão gia được chúa Mouri cho phép nên xuất phát đến thành Himeji thi đấu với Sasaki Ganryu tại vùng Kamejima trước sự chứng kiến của chúa Kinoshita và gia thần của ngài. Trong trận đấu Sasaki đã bị lão gia đánh bại dễ dàng như khi chơi với trẻ con, rồi người mau chóng trở về Hagi để khỏi phải nhận thêm lời thách đấu lần nữa. Rồi sau đó Ganryu xin với chúa Kinoshita cho phép ba năm đi tu hành võ nghệ, dẫn ba đệ từ là Aoyama,Sawada và Oshida rời khỏi thành Himeji xứ Banshu.
- Ừm.. Chắc là hắn cảm thấy mình còn non nớt. - Không phải vậy ạ. Tu hành võ nghệ chỉ là cái cớ bề ngoài. Hắn hận vì đã thua lão gia nên tìm mọi cách bỉ ổi để trả hận, nhắm vào lão gia nên đã mò đến Hagi này. -Ừm… - Rồi cái ngày con không thế nào quên ( năm Tensho 18) ,ngày mười ba tháng chín, hôm sau là ngày thưởng trăng tròn nên trong thành mở tửu yến. Dĩ nhiên lão gia cũng được mời nhưng đúng dịp đó phát sốt, phải nằm suốt. Tuy con đã hết sức khuyên người không nên đi nhưng lão gia cười không nghe. Thế là con phải đi theo ngài đến dự yến. - Ừm. - Tửu yến kéo dài đến hơn canh tư mới kết thúc. Khi trở về đi qua cầu thì bỗng đâu có tiếng súng nổ, viên đạn bay xuyên suốt thái dương lão gia. Cho dù có là cao thủ kiếm thuật đi nữa thì trong đêm tối bị đánh lén cũng khó tránh khỏi. Ám khi đánh trúng yếu huyệt nên lão gia không chịu được, người kêu to một tiếng rồi ngã ra đất từ biệt thế gian.
Nói rồi Jusuke đưa tay gạt nước mắt tiếp tục câu chuyện.
- Trong khi con chưa hết bàng hoàng thì phía sau có bốn kẻ đáng ngờ tiến ra vây lấy con vào giữa. Chúng định giết luôn cả con để diệt khẩu. Con nghĩ nếu thế sẽ không còn ai làm nhân chứng nên mau chân thoát được chạy về báo cho thiếu gia đây.
- Khi nghe Jusuke báo, mặc dù đang bệnh nặng nhưng ta lập tức đến nơi, thì không thấy bóng dáng bọn vô lại đâu. Nằm đó chỉ là thi thể phụ thân tội nghiệp, ta gọi mấy lần nhưng không có tiếng trả lời… Ôi thực thảm thiết cảnh phụ tử chia lìa. Rồi khi nhìn quanh ta phát hiện vật này….
Vừa nói Mondo vừa rút trong tay áo ra một mũi dao nhỏ.Musashi cầm lấy nhìn kỹ mấy lần,
- Trên ám khí có khắc hoa văn của Sasaki. Đích thị kẻ thù là Sasaki Ganryu.
Sau khi nghe xong câu chuyện, Miyamoto Musashi tay siết chặt, toàn thân rung bần bật răng nghiến ken két.
- Thực là bỉ ổi không thể tả xiết. Thế có biết tên Sasaki đó ở đâu không?
•-Thực đáng tiếc ta không biết nó đã đi hướng nào. Bên ngoài nó xưng là đi tu hành võ nghệ ba năm, chắc là sau ba năm nó sẽ trở lại thành Himeji xứ Banshu mà thôi. Ta là trưởng nam nên việc báo thù cho phụ thân đáng lý phần ta, nhưng thân lại mang trọng bệnh nên không thể không nhờ đến đệ. Thực là không ra sao khi nhờ đến đệ đã làm con nuôi nhà khác, nhưng ta có một thỉnh cầu trong suốt cuộc đời này là hãy thay ta đi báo thù.
Nói rồi hai hàng lệ ứa ra.
- Đệ thật không dám. Tuy thân đã là con nuôi nhà người nhưng gặp chuyện phụ thân mình không thể khoanh tay đứng nhìn. Việc báo thù hãy để cho đệ. Xin huynh hãy cứ ở đây đợi đệ đi báo thù trở về.
Rồi đêm đó hai người hàn huyên câu chuyện đến tận khuya. Sáng ra thì Jusuke hốt hoảng chạy vào
- Ông trẻ, không xong rồi ! Không xong rồi! Thiếu gia đã tự sát rồi!!
-Sao?!
Hốt hoảng chạy vào phòng Mondo thì thấy chỉ để lại một phong thư, người thì đã về nơi chín suối. Musashi Masana nhặt lấy phong thư xiết chặt, trong cơn bi thương bỗng đổ lệ. Trong này có ghi lý do Mondo tự sát. Thân là con trưởng trong nhà võ sĩ, phụ thân bị hại lại không thể báo thù mà nhờ vả đến em trai đã sang làm con nuôi nhà người. Đối với một võ sĩ thì không thể chấp nhận. Cho nên Mondo mổ bụng là điều đương nhiên. Tác giả kịch Kyogen đã dựa vào câu chuyện này mà viết lại vở kịch với nhân vật chính là Roku Suke làng Keya trong Hikosan Gongen Chikai no Sukedachi. Nhân vật Roku Suke này chính là Musashi. Musashi thưở nhỏ tên là Shichi (7) Nosuke, tác giả đã lấy bớt một thành ra Roku(6) Suke. Rồi một đơn vị đó chuyển đi đâu? Tác giả Kyogen đã chuyển nó vào Munisai, thành ra nhân vật trong kịch có tên là Yoshioka Ichi (1) Misai. Vì nếu kịch Kyogen không có phụ nữ và trẻ em thì tình tiết sẽ không trôi, cho nên Ichi Misai còn có thêm hai đứa con gái là Oson và Okiku. Tác giả dựa vào chuyện này đã để lại nhiều án danh văn bất hủ.
Rồi Musashi bẩm chuyện lên chúa Mouri, thu hồi bỗng lộc ba ngàn năm trăm thạch của nhà Yoshioka. Vì thế sau này Musashi không thể trở về Hagi xứ Choushu. Người đã sang nhà khác làm con, còn nhà mình đã không còn thì không có lý do gì để quay lại. Musashi không theo nghiệp nhà mình mà chọn ra trong số môn nhân cho nối chí nhà Yoshioka, chuyện này sẽ nói rõ trong phần sau. Còn mình thì lưu lại Hagi chịu tang anh trai. Mãn hạn một trăm ngày của Mondo thì rời khỏi Hagi đến thành Himeji xứ Banshu.
Koudan : Miyamoto Musashi Diễn giả : Ito RyochoNgười dịch : Hiba Nhất Như
Phần tám: Gặp nạn bão ( Nguyên văn : Bou Fuu no nan)
Vừa hết một trăm ngày Musashi rời khỏi Choushu, vừa lúc có thuyền đi Osaka ngang qua Banshu. Khách trên thuyền xuất thân và hoàn cảnh khác nhau, đến những nơi khác nhau và mục đích cũng không giống nhau. Nhưng khi lên thuyền thì lại hàn huyên chuyện trò như là đã quen biết nhau từ lâu. Đó cũng là lẽ thường thấy của nhân tình. Thuyền đã ghé nhiều cảng, cập nhiều bến cùng không biết bao kẻ xuống người lên. Qua mấy ngày đã đến vùng nước chảy xiết xứ Harima. Buổi sáng trời không gợn gió, hành khách vui mừng vì thời tiết tốt. Nhưng đến quá trưa thì đằng tây xuất hiện một đám mây nhỏ màu lông chuột. Nó dần dần vươn rộng cánh tay ra bốn phương. Ông lái thấy thế kêu lên
- Gay rồi gay rồi
Hành khách nhảy dựng lên hoảng hốt.
- Này ông lái, có bão hả?
- Thì hãy nhìn đi, đằng tây có đám mây màu lông chuột. A vừa mới nói nó đã to ra. Sắp có bão rồi bà con! Gay go rồi. Bà con hãy tự chuẩn bị cho mình đi!
- Đừng có doạ người ta chứ !
Rồi trong lúc nhốn nháo, bầu trời trong lúc sáng nay đã bị đám mây xám xịt bao phủ, rồi dần dần chuyển sang đen nghịt. Vù một trận gió lạnh thổi qua rồi một cơn mưa nặng hạt kéo tới.
- Á, bà con hãy xuống đi, bão dữ lắm không biết có cứu được không. Bà con hãy niệm Phật đi !
- Ối không hay rồi, tai hoạ tai hoạ!
Lúc này mặt biển cũng đen ngòm không khác đám mây trên trời. Một cơn sóng dữ dậy lên như có gió thổi từ bên dưới rồi một trận mưa xé đám mây rơi xuống. Rồi mỗi lúc một mãnh liệt hơn cùng những cơn sóng dồn dập. Biển như phẫn nộ mặc sức tung hoành, con thuyền như chiếc lá bị vùi dập trong vùng biển Harima. Mưa và gió mỗi lúc một mạnh hơn, trên thuyền mọi người hốt hoảng, giữa tiếng la hét náo loạn lại có giọng nói tức giận, kẻ thì than phận trách phận,lại có tiếng râm ran niệm Phật. Nước Nhật tự cổ chí kim luôn chịu nhiều ảnh hưởng của Phật Giáo. Từ thời cổ người ta đã tin mãnh liệt vào câu niệm “ Nam Mô A Di Đà Phật” của phái Tịnh Độ nên trong lúc bất trắc đó trở thành câu cửa miệng của giới bình dân. Con thuyền bị vùi dập trong sóng nước, hành khách không còn đủ sức kháng cự cứ bám chặt vào mạn thuyền mặc cho số phận. Rồi ầm một tiếng động khủng khiếp vang lên, thuyền dao động như sắp lật. Ông lái tức thì đứng dậy
- Đá ngầm !
- Sao!!
- Thuyền va vào đá rồi ! Cứ nghĩ cứ mặc như thế này may ra còn thoát được nhưng đã đụng phải đá rồi ! Đáy thuyền hỏng rồi! Bà con hãy chuẩn bị đi!
Đáy thuyền bị đá ngầm đâm thủng, nước biển thay nhau tràn vào.
- Không xong rồi, thuyền chìm mất !!
Ông lái nói với trong cơn mưa gió. Cả bọn nhốn nháo chạy quanh, có kẻ ngã nhào ra đấy. Vết nước mỗi lúc một rộng thêm rồi phần đuôi thuyền bắt đầu bị hút sâu vào lòng nước. Lúc lên thuyền Musashi đã chuẩn bị trước cho những tình huống xấu nên đã mang theo một tấm ván nhỏ. Nay gặp tình cảnh này với tay mở cái túi đen trên lưng lấy tấm ván, toan leo lên mạn thuyền thì ùm một cái, con thuyền lật úp vào trong sóng nước.
Koudan : Miyamoto Musashi Diễn giả : Ito RyochoNgười dịch : Hiba Nhất Như
Phần chín: Qua cơn nguy khốn (Nguyên văn : Musashi ayauku sukuwaru)
- Khách quan đã tỉnh giấc rồi ư?
Musashi Masana vừa mở mắt, nhìn quanh thì thấy bên cạnh là một người đàn ông ra dáng là ngư dân vùng này, tuổi chừng năm sáu mươi, nước da cháy nắng. Ngồi bên là một người phụ nữ đoán chừng là vợ của ngư dân. Đằng kia là ngọn đèn dầu đang leo loét cháy.
- Khách quan ngài đã tỉnh rồi....Vậy thì khách quan hãy thuốc này rồi hẳn hay. Nóng quá nhỉ.
- Ừ.
Người phụ nữ lên tiếng.
- Xin khách quan đừng quá lo lắng. Cơn bão dữ đã qua rồi.
Lần đầu tiên Musashi được biết đến cái cảm giác được quan tâm thân mật. Chỉ nhớ từ khi với lấy tấm ván rồi bị cuốn vào lòng biển, còn sau đó thì sao thì không thể nhớ nỗi. Musashi nghĩ rằng chắc là mình đã bị sóng đánh dạt vào bờ rồi được ngư ông này phát hiện và cứu giúp. Nghĩ đến đây bỗng thở phào nhẹ nhõm.
- Xin đa tạ tiền bối đã cứu giúp. Tiểu sinh chỉ nhớ rằng thuyền mình gặp bão va phải đá ngầm rồi....
- Ừ, gần đây có nhiều thuyền gặp nạn bão trong vùnh Harima này và thi hài những kẻ xấu số thường trôi dạt vào đây. Già nghĩ chắc thế nào cũng có người chết ngoài bãi nên cùng với mấy người nữa ra cứu giúp. Ngoài khách quan ra thì còn có một khách hành hương và ba thương nhân nữa, nhưng có cứu chữa thế nào thì họ cũng không qua khỏi. Chỉ một mình khách quan là người sống sót, thật là may mắn làm sao.
Musashi lặng lẽ ngồi dậy rồi nói
- Tiểu sinh đã nghĩ rằng mình đã vùi thây nơi đáy biển. Nhờ ơn tiền bối mà được tái sinh. Công ơn này dẫu gan óc lầy đất quyết chẳng dám quên. Xin đa tạ.
Nói rồi lễ tạ ngư ông.
- Gì thế, xin khách quan đừng khách sáo già này tổn đức. Khách quan đã tỉnh rồi xin mạn phép hỏi ngài từ đâu đến.
- Tiểu sinh từ vùng Hagi xứ Choushu đi thuyền đến đây. Thế đây là....
- Vâng, đây là vùng Shikama xứ Banshu. Già là ngư dân vùng này tên gọi Kita Roku. Xin quan khách cứ thong thả mà tịnh dưỡng.... Này bà nó ơi, xem thuốc đã được chưa?
- Vâng, mang tới đây
.
Người phụ nữ pha thuốc vào chén trà rồi mang đến.
- Đây mời khách quan phục thuốc. Thật là may mắn. - Xin đa tạ đã cưu mang cứu giúp. - Này khách quan xin chớ khách sáo. Ông nhà tôi hễ thấy có bão là vội đi cứu người và đem về nhà ngay. Đây là đạo nghĩa của lương dân đấy.
Musashi đỡ lấy chén thuốc rồi uống một hơi.
- Khách quan, khăn gói và thanh gươm của ngài già để đằng kia.
Rồi đến sáng hôm sau thì cơ thể Musashi hoàn toàn bình phục, cứ như vầy thì khoản hai, ba ngày sau là có thể xuất phát. Tuy thế trong lòng vẫn lấy làm quyến luyến vào cảm phục ngư ông
Koudan : Miyamoto Musashi Diễn giả : Ito RyochoNgười dịch : Hiba Nhất Như
Phần thứ mười: Canh tháp thành Himeji (Nguyên văn : Himeji jou no Tenshuban)
Miyamoto Musashi Masana, từ khi gặp nguy và được cứu mạng, nghĩ đến đây thật là người may mắn. Từ vùng Shikama xứ Banshu này đến thành Himeji cũng không còn bao xa. Vừa lúc bình phục vội cáo biệt ngư ông Kita Roku, rời Shikama để đến thành Himeji. Tại đây Musashi trú chân ở nhà trọ của Izutsu Yajubei và nhờ ơn giúp đỡ của Jubei mà được vào tạm trú trong Karasu gumi, lính trơn canh tháp thành Himeji. Tại đây có thể quan sát mọi động tĩnh và tin tức về Sasaki Ganryu. Musashi không biết rằng Sasaki đã trở về sau ba năm tu hành võ nghệ hay chưa nên đã giả danh là Takimoto Mata Saburou, con trai của Takimoto Shuzen, vị chức sắc trông nom đền thần Asogatake Myoujin xứ Higo vào trú trong nhóm lính trơn Karasu Gumi. Từ trước đến nay mọi việc làm của Musashi đều có dụng ý. Thủ lãnh đám lính trơn là Makino Souhachi.
- Này Takimoto ta có chuyện muốn nói.
- Vâng...
- Đối với chúng ta thì việc có thêm một người bạn là điều không gì bằng. Nhưng nhóm Karasu Gumi có thông lệ là mỗi khi kết nạp thành viên mới thì người đó phải khao cả bọn một bữa, gọi là lễ ra mắt anh em.
- Vâng.
-Gọi là khao chứ chẳng phải to tát gì. Chỉ là một bữa chè chén nho nhỏ. Những kẻ không uống được thì mua cho chúng ít bánh trái, đó là cái lệ của chúng ta xưa nay. Rồi thì chỉ tốn khoảng hai lượng, đó là cái lễ trong giao tiếp và mặt mày ngươi cũng đuợc rạng rỡ.
- Vâng tiểu sinh cũng nghĩ vậy, đang định bàn với tiền bối về chuyện này. Thật may mắn tiền bối đoái hòi tới.
Rồi Musashi bỏ ra hai lượng mua rượu và ít bánh trái , tập hợp thành viên trong nhóm Karasu Gumi lại,gọi là yến ra mắt của người mới đến. Makino Souhachi tiến lên trước cả bọn
- Xin thưa với toàn thể anh em, người này là Takimoto Mata Saburou hôm nay mới gia nhập nhóm Karasu Gumi chúng ta. Xin các vị lưu tâm và giúp đỡ... Takimoto, hãy lễ ra mắt mọi người đi.
- Vâng.... Tiểu sinh là Takimoto Mata Saburou, rất mong được giúp đỡ.
Musashi thi lễ, phong thái vừa lễ phép hợp nghĩa, lại vừa đĩnh đạc ung dung, lại khí khái phi phàm. Cả bọn thấy vậy tỏ vẻ vui mừng. Rồi cả bọn lần lượt tự giới thiệu. Xong đâu đó phân chia ngôi thứ mà nhập cuộc chè chén. Có kẻ say quá gõ chén mà hát. Nhưng Musashi để ý thấy có gã tên là Nakano Kosaburou thỉnh thoảng lại dựa cột mà thở dài từng hơi.
- Nakano tiền bối, có chuyện gì không vui ư?
- Không, chẳng có gì là không vui. Chỉ là ta có việc lo lắng nên không thể nào vui vẻ chè chén với anh em được.
- Xin tiền bối chớ lo lắng. Có chuyện gì thì tiểu sinh xin đuợc tiếp chuyện...
- Không chẳng phải là chuyện gì đáng để nói. Số là hôm nay phải đến lượt ta phải canh tháp nên...
- Haaa thế không phải nhiệm vụ của chúng ta là canh tháp sao?
- Đúng nhiệm vụ của chúng ta là canh tháp. Nhưng Takimoto, nhà ngươi mới vào nên không biết đấy thôi. Nhưng thành Himeji này có ngọn tháp cao năm tầng, kể từ khi Thái Cáp điện hạ (Chỉ Toyotomi Hideyoshi) xây dựng cho đến nay thì cấm hẳn người lên đỉnh tháp. Vì vậy mà mới giao nhiệm vụ canh tháp cho chúng ta. Nhưng gần đây lại hay xảy ra nhiều chuyện quái gỡ.
- Hahaa thế là những chuyện kỳ dị nào?
- Vào giữa đêm bầu trời đầy sao lại có tiếng mưa rơi, rồi lại có những âm thanh kỳ dị. Rồi vào những đêm không có gì thì ở căn phòng ngàn chiếu ( một căn phòng tại Nhật Bản được xác định diện tích căn cứ vào số chiếu trải được. Phòng càng rộng thì số chiếu càng nhiều) dưới tháp có trận gió lạnh thổi qua, rồi không biết từ đâu đến mà ác ma xuất hiện, kẻ canh tháp tưởng như bị nuốt chửng vào bụng nó. Vẩy nước cho tỉnh thì hắn rung bần bật. Thật là hãi hùng không kể xiết. Đêm nay đến lượt ta canh tháp. Vì vậy mà trong khi anh em đang vui vẻ thì nghĩ đến đây ta không thể nuốt trôi được rượu.
- Ahahaha hóa ra chuyện là thế. Thôi được đêm nay tiểu sinh sẽ nhận nhiệm vụ giúp tiền bối.
- Cái gì...??
- Nếu không bận tâm xin cứ giao lại việc canh tháp đêm nay cho tiểu sinh..
- Không phải là không bận tâm nhưng nếu quả vậy thì ta thật lòng cảm tạ, Takimoto. Nhưng ngươi thật là...
-Không, đây cũng là cái nghĩa tiểu sinh phải làm trong lần đầu gia nhập. Việc đêm nay xin cứ giao lại cho tiểu sinh, mời tiền bối vào chung vui với anh em.
- Thật à. Thế thì xin đa tạ. Ta an tâm rồi, này Kimura,mang rượu lại đây.
- Này Nakano, ngươi thật khéo nói. Kimura nói.
- Thật là may mắn, thế này thì đừng khách sáo nữa, rót rượu đầy vào.
Thật là những kẻ thực dụng, chẳng chốc đã vui vẻ chè chén. Rồi giờ khắc canh tháp đến.
- Này Takimoto, đã đến giờ canh tháp rồi. Xin giúp ta đêm nay.
- Được rồi, tiểu sinh hiểu. Đến giờ khởi hành đây, xin các vị cứ tự nhiên.
Nói rồi Musashi trong vai Takimoto Mata Saburou cáo biệt, chẳng sửa sang gì mà một mình đến thẳng tòa thất ngàn chiếu dưới chân tháp vào lúc chuông điểm canh tư.
(To be continued)
<< Phần IPhần III>>
1. Lời giới thiệu2. Phần I3. Phần II4. Phần III5. Phần IV6. Phần V7. Phần VI8. Phần VII9. Phần VIII