Doanh nhân hàng đầu châu Á là ai, bí quyết thành công của họ là gì? Tuần báo TIME ấn bản châu Á vừa có loạt bài giới thiệu các doanh nhân có đóng góp lớn trong 60 năm qua.Từ những thanh niên nghèo khó ở các quốc gia bị tàn phá bởi chiến tranh và thù hận, họ đã vươn lên trở thành những doanh nhân tầm cỡ trên thương trường thế giới, không chỉ có tài sản hàng tỉ đô la mà còn tạo công việc làm và cuộc sống cho hàng triệu người. Bí quyết của họ là gì?
Đối với ông Li Ka-shing, người Hồng Kông giàu nhất châu Á với tài sản 18 tỉ đô la Mỹ, nhạy bén trong kinh doanh có lẽ là phẩm chất hàng đầu. Ông cho rằng quan trọng nhất là bán cái người ta cần, mua cái người ta bỏ đi, nhưng phải chọn đúng thời điểm với tầm nhìn xa. Từ một nhà máy nhựa và 30 năm kinh nghiệm, năm 1979 ông thâu tóm Công ty Hutchinson Whampoa của Anh tại Hồng Kông lúc đó đang thua lỗ trầm trọng. Ông đã biến Hutchinson Whampoa thành một tập đoàn đa ngành, kinh doanh từ cảng biển, bất động sản, bán lẻ đến viễn thông; lĩnh vực nào cũng thành công. Năm 1991, ông mua Công ty Dầu mỏ Husky Oil của Canada và chịu lỗ nhiều năm, bây giờ khi giá dầu cao ngất ngưởng thì nó trở thành con gà đẻ trứng vàng.
Năm 1999, ông bán Công ty Điện thoại Orange cho tập đoàn Mannesmann của Đức, thu về 14,6 tỉ đô la lợi nhuận và chỉ một năm sau, sự suy thoái của các công ty viễn thông đã chứng tỏ ông dự đoán đúng. Thành công của ông Li còn do sự ủng hộ của công chúng vì ông làm ra tiền không chỉ cho riêng mình mà còn cho các nhà đầu tư nhỏ lẻ; họ tự hào về ông - một doanh nhân địa phương đã có khả năng đánh bại những ông lớn ngay trong kinh doanh quốc tế. Năm nay 78 tuổi, ông Li quyết định dành một phần ba tài sản cho quỹ từ thiện, trở thành nhà từ thiện rộng rãi nhất châu Á.
Năm 1944, một sĩ quan trẻ trong hải quân Hoàng gia Nhật cùng một kỹ sư nhỏ hơn mình 13 tuổi làm việc cho một dự án về vũ khí. Chiến tranh kết thúc, nước Nhật tan hoang, hai người hợp tác cùng nhau xây dựng một thương hiệu mang tính biểu tượng về phép lạ kinh tế Nhật Bản. Thiên tài của Akia Morita và Masaru Ibuka- hai người sáng lập Sony, là nhận biết đâu là sản phẩm mà xã hội cần vào lúc nào đó. Radio dùng transistor, máy ghi âm, ti vi màu, máy nghe nhạc bỏ túi… - mặt hàng nào của Sony cũng gây sốt trên thị trường toàn cầu và mở đường cho các doanh nghiệp khác noi theo. Sự nhạy bén kinh doanh của Akia cộng với tài năng công nghệ của Masaru là cốt lõi đằng sau thành công của Sony cho đến tận bây giờ dù hai ông đã tạ thế.
Cũng trong lĩnh vực điện tử, Stan Shih của hãng Acer (Đài Loan) đưa ra một ý tưởng sản xuất mà nhờ đó chiếc máy vi tính cá nhân (PC) chỉ có giá 1.000 đô la thay vì 10.000 đô la. Phương pháp của ông là tối ưu hóa dây chuyền cung cấp linh kiện; mỗi công ty thay vì sản xuất toàn bộ chiếc máy tính thì chỉ chuyên sản xuất một số loại linh kiện nào đó theo những tiêu chuẩn công nghệ nghiêm ngặt - nhà sản xuất cuối cùng chỉ việc lắp ráp các linh kiện vào nhau. Năm 1986, Acer đưa ra thị trường chiếc máy PC sử dụng bộ xử lý Intel 386 chỉ một tháng sau Compaq, nhưng là công ty đầu tiên sản xuất bằng cách “lắp ráp”. Stan Shih không chỉ tạo ra một thương hiệu máy tính toàn cầu mà còn kích thích sự bùng nổ công nghiệp điện tử của Đài Loan - nơi sản xuất và cung ứng phần lớn linh kiện cho các công ty máy tính toàn thế giới - và đem lại cảm hứng cho một thế hệ các nhà kinh doanh Đài Loan.

Cũng người Đài Loan, chàng sinh viên Đại học Stanford, Jerry Yang khởi sự một ý tưởng đơn giản là lập thư mục tất cả các trang web để giúp sinh viên dễ tìm tài liệu tham khảo trên mạng. Thế là Yahoo! ra đời năm 1995. Nhìn thấy triển vọng lớn lao từ ý tưởng đơn giản này, hãng truyền thông khổng lồ America Online đã đặt giá mua Yahoo! song Jerry Yang từ chối. Thay vì vậy, anh vay tiền của quỹ đầu tư mạo hiểm để phát triển sáng kiến của mình; bây giờ thì với doanh số hàng năm 6 tỉ đô la, Yahoo! đã là “ông khổng lồ” trên Internet.
Không đi vào lĩnh vực công nghệ cao, năm 1958 Momofuku Ando, người Nhật sinh trưởng ở Đài Loan, khởi nghiệp trong cái bếp sau nhà ở Osaka bằng một sản phẩm đơn giản: mì ăn liền. Lúc đầu, mì ăn liền bị coi là món ăn xa xỉ, không có khả năng cạnh tranh với thức ăn tươi vừa phong phú vừa rẻ tiền. Nhưng Ando tin rằng thế giới có hàng triệu người lao động mỗi ca chỉ có 10 phút nghỉ ăn cơm, hàng triệu nhân viên văn phòng phải làm việc qua trưa hoặc suốt đêm... họ chính là khách hàng mà ông hướng tới. Để thêm thuận tiện, năm 1961 Ando cho ra đời loại mì đựng trong tô giấy. Và dự báo của ông thật chính xác; năm 2005 nhân loại tiêu thụ 85,7 tỉ gói mì ăn liền; bình quân mỗi người tiêu thụ mỗi tháng một gói mì ăn liền! Từ tô mì đầu tiên trong gian bếp của Ando năm 1958 đến 85 tỉ gói mì bây giờ là con đường dài nhưng thật ấn tượng của một ý tưởng sáng tạo trong kinh doanh.
Ý tưởng của Giáo sư Muhammad Yunus người Bangladesh cũng đơn giản không kém song đã đem về cho ông giải Nobel kinh tế năm nay: cho người nghèo vay những món tiền nhỏ để họ tự khởi nghiệp mà không phụ thuộc vào những người cho vay nặng lãi. Từ năm 1983 đến nay Ngân hàng Grameen do ông thành lập đã cho 6,6 triệu người, đa số là phụ nữ nghèo, vay vốn và đổi đời. Mô hình kinh doanh “tín dụng nhỏ” do ông khởi xướng đã lan rộng ra khắp thế giới, đem lại hy vọng cho 100 triệu người. “Với tốc độ chúng ta đang làm hiện nay, đến năm 2015 thế giới sẽ giảm một nửa số người nghèo và đến năm 2030, đói nghèo chỉ còn là quá khứ”, ông hy vọng.
Chung Ju Yung của Hàn Quốc lại là tấm gương về lòng kiên định với ý tưởng của mình cho dù ý tưởng đó có khi đến trước thời đại. Khi ông xây xa lộ đầu tiên xuyên Hàn Quốc, Ngân hàng Thế giới cho rằng công trình kém hiệu quả về kinh tế. Ông xuất khẩu chiếc xe hơi Hàn Quốc đầu tiên sang Mỹ trong tiếng cười chê của đồng sự. Khi ông đóng chiếc tàu chở dầu đầu tiên, các đối thủ chửi bới ông. Sinh ra trong một gia đình nông dân nhưng ông Chung là nhà công nghiệp lớn nhất Hàn Quốc; tập đoàn Hyundai của ông là công ty đóng tàu lớn nhất thế giới, nhà sản xuất xe hơi thứ bảy thế giới, nhà sản xuất bộ xử lý máy tính hàng đầu. Quan trọng nhất là ông đã góp phần mở đường đưa Hàn Quốc từ một nước nghèo và chiến tranh tàn phá thành nền kinh tế lớn thứ 11 trên thế giới. “Anh biết không, khi một người nghĩ rằng việc này có thể làm được thì anh ta chính là người sẽ hoàn thành công việc đó”, ông Chung nói với một doanh nhân trẻ.
Danh sách của Time còn có tên của Shigeru Miyamoto - bậc thầy về trò chơi điện tử, kiến trúc sư trò chơi của Công ty Nintendo; Lakshmi Mittal - tỉ phú Ấn Độ, ông chủ tập đoàn thép lớn nhất thế giới Mittal-Arcelor; Victor và William Fung của Hồng Kông - những ông trùm về hàng may mặc xuất khẩu... Họ đều là những doanh nhân nhìn xa trông rộng, đầu óc lúc nào cũng tràn ngập ý tưởng sáng tạo, kể cả những ý tưởng ngược đời. Song, một khi đã hình thành một ý tưởng, nhằm đáp ứng một nhu cầu nào đó của thị trường, họ kiên trì đi con đường của mình và lập nên những kỳ tích sáng chói...
Theo webthuonghieu.com
Đối với ông Li Ka-shing, người Hồng Kông giàu nhất châu Á với tài sản 18 tỉ đô la Mỹ, nhạy bén trong kinh doanh có lẽ là phẩm chất hàng đầu. Ông cho rằng quan trọng nhất là bán cái người ta cần, mua cái người ta bỏ đi, nhưng phải chọn đúng thời điểm với tầm nhìn xa. Từ một nhà máy nhựa và 30 năm kinh nghiệm, năm 1979 ông thâu tóm Công ty Hutchinson Whampoa của Anh tại Hồng Kông lúc đó đang thua lỗ trầm trọng. Ông đã biến Hutchinson Whampoa thành một tập đoàn đa ngành, kinh doanh từ cảng biển, bất động sản, bán lẻ đến viễn thông; lĩnh vực nào cũng thành công. Năm 1991, ông mua Công ty Dầu mỏ Husky Oil của Canada và chịu lỗ nhiều năm, bây giờ khi giá dầu cao ngất ngưởng thì nó trở thành con gà đẻ trứng vàng.
Năm 1999, ông bán Công ty Điện thoại Orange cho tập đoàn Mannesmann của Đức, thu về 14,6 tỉ đô la lợi nhuận và chỉ một năm sau, sự suy thoái của các công ty viễn thông đã chứng tỏ ông dự đoán đúng. Thành công của ông Li còn do sự ủng hộ của công chúng vì ông làm ra tiền không chỉ cho riêng mình mà còn cho các nhà đầu tư nhỏ lẻ; họ tự hào về ông - một doanh nhân địa phương đã có khả năng đánh bại những ông lớn ngay trong kinh doanh quốc tế. Năm nay 78 tuổi, ông Li quyết định dành một phần ba tài sản cho quỹ từ thiện, trở thành nhà từ thiện rộng rãi nhất châu Á.
Năm 1944, một sĩ quan trẻ trong hải quân Hoàng gia Nhật cùng một kỹ sư nhỏ hơn mình 13 tuổi làm việc cho một dự án về vũ khí. Chiến tranh kết thúc, nước Nhật tan hoang, hai người hợp tác cùng nhau xây dựng một thương hiệu mang tính biểu tượng về phép lạ kinh tế Nhật Bản. Thiên tài của Akia Morita và Masaru Ibuka- hai người sáng lập Sony, là nhận biết đâu là sản phẩm mà xã hội cần vào lúc nào đó. Radio dùng transistor, máy ghi âm, ti vi màu, máy nghe nhạc bỏ túi… - mặt hàng nào của Sony cũng gây sốt trên thị trường toàn cầu và mở đường cho các doanh nghiệp khác noi theo. Sự nhạy bén kinh doanh của Akia cộng với tài năng công nghệ của Masaru là cốt lõi đằng sau thành công của Sony cho đến tận bây giờ dù hai ông đã tạ thế.
Cũng trong lĩnh vực điện tử, Stan Shih của hãng Acer (Đài Loan) đưa ra một ý tưởng sản xuất mà nhờ đó chiếc máy vi tính cá nhân (PC) chỉ có giá 1.000 đô la thay vì 10.000 đô la. Phương pháp của ông là tối ưu hóa dây chuyền cung cấp linh kiện; mỗi công ty thay vì sản xuất toàn bộ chiếc máy tính thì chỉ chuyên sản xuất một số loại linh kiện nào đó theo những tiêu chuẩn công nghệ nghiêm ngặt - nhà sản xuất cuối cùng chỉ việc lắp ráp các linh kiện vào nhau. Năm 1986, Acer đưa ra thị trường chiếc máy PC sử dụng bộ xử lý Intel 386 chỉ một tháng sau Compaq, nhưng là công ty đầu tiên sản xuất bằng cách “lắp ráp”. Stan Shih không chỉ tạo ra một thương hiệu máy tính toàn cầu mà còn kích thích sự bùng nổ công nghiệp điện tử của Đài Loan - nơi sản xuất và cung ứng phần lớn linh kiện cho các công ty máy tính toàn thế giới - và đem lại cảm hứng cho một thế hệ các nhà kinh doanh Đài Loan.
Cũng người Đài Loan, chàng sinh viên Đại học Stanford, Jerry Yang khởi sự một ý tưởng đơn giản là lập thư mục tất cả các trang web để giúp sinh viên dễ tìm tài liệu tham khảo trên mạng. Thế là Yahoo! ra đời năm 1995. Nhìn thấy triển vọng lớn lao từ ý tưởng đơn giản này, hãng truyền thông khổng lồ America Online đã đặt giá mua Yahoo! song Jerry Yang từ chối. Thay vì vậy, anh vay tiền của quỹ đầu tư mạo hiểm để phát triển sáng kiến của mình; bây giờ thì với doanh số hàng năm 6 tỉ đô la, Yahoo! đã là “ông khổng lồ” trên Internet.
Không đi vào lĩnh vực công nghệ cao, năm 1958 Momofuku Ando, người Nhật sinh trưởng ở Đài Loan, khởi nghiệp trong cái bếp sau nhà ở Osaka bằng một sản phẩm đơn giản: mì ăn liền. Lúc đầu, mì ăn liền bị coi là món ăn xa xỉ, không có khả năng cạnh tranh với thức ăn tươi vừa phong phú vừa rẻ tiền. Nhưng Ando tin rằng thế giới có hàng triệu người lao động mỗi ca chỉ có 10 phút nghỉ ăn cơm, hàng triệu nhân viên văn phòng phải làm việc qua trưa hoặc suốt đêm... họ chính là khách hàng mà ông hướng tới. Để thêm thuận tiện, năm 1961 Ando cho ra đời loại mì đựng trong tô giấy. Và dự báo của ông thật chính xác; năm 2005 nhân loại tiêu thụ 85,7 tỉ gói mì ăn liền; bình quân mỗi người tiêu thụ mỗi tháng một gói mì ăn liền! Từ tô mì đầu tiên trong gian bếp của Ando năm 1958 đến 85 tỉ gói mì bây giờ là con đường dài nhưng thật ấn tượng của một ý tưởng sáng tạo trong kinh doanh.
Ý tưởng của Giáo sư Muhammad Yunus người Bangladesh cũng đơn giản không kém song đã đem về cho ông giải Nobel kinh tế năm nay: cho người nghèo vay những món tiền nhỏ để họ tự khởi nghiệp mà không phụ thuộc vào những người cho vay nặng lãi. Từ năm 1983 đến nay Ngân hàng Grameen do ông thành lập đã cho 6,6 triệu người, đa số là phụ nữ nghèo, vay vốn và đổi đời. Mô hình kinh doanh “tín dụng nhỏ” do ông khởi xướng đã lan rộng ra khắp thế giới, đem lại hy vọng cho 100 triệu người. “Với tốc độ chúng ta đang làm hiện nay, đến năm 2015 thế giới sẽ giảm một nửa số người nghèo và đến năm 2030, đói nghèo chỉ còn là quá khứ”, ông hy vọng.
Chung Ju Yung của Hàn Quốc lại là tấm gương về lòng kiên định với ý tưởng của mình cho dù ý tưởng đó có khi đến trước thời đại. Khi ông xây xa lộ đầu tiên xuyên Hàn Quốc, Ngân hàng Thế giới cho rằng công trình kém hiệu quả về kinh tế. Ông xuất khẩu chiếc xe hơi Hàn Quốc đầu tiên sang Mỹ trong tiếng cười chê của đồng sự. Khi ông đóng chiếc tàu chở dầu đầu tiên, các đối thủ chửi bới ông. Sinh ra trong một gia đình nông dân nhưng ông Chung là nhà công nghiệp lớn nhất Hàn Quốc; tập đoàn Hyundai của ông là công ty đóng tàu lớn nhất thế giới, nhà sản xuất xe hơi thứ bảy thế giới, nhà sản xuất bộ xử lý máy tính hàng đầu. Quan trọng nhất là ông đã góp phần mở đường đưa Hàn Quốc từ một nước nghèo và chiến tranh tàn phá thành nền kinh tế lớn thứ 11 trên thế giới. “Anh biết không, khi một người nghĩ rằng việc này có thể làm được thì anh ta chính là người sẽ hoàn thành công việc đó”, ông Chung nói với một doanh nhân trẻ.
Danh sách của Time còn có tên của Shigeru Miyamoto - bậc thầy về trò chơi điện tử, kiến trúc sư trò chơi của Công ty Nintendo; Lakshmi Mittal - tỉ phú Ấn Độ, ông chủ tập đoàn thép lớn nhất thế giới Mittal-Arcelor; Victor và William Fung của Hồng Kông - những ông trùm về hàng may mặc xuất khẩu... Họ đều là những doanh nhân nhìn xa trông rộng, đầu óc lúc nào cũng tràn ngập ý tưởng sáng tạo, kể cả những ý tưởng ngược đời. Song, một khi đã hình thành một ý tưởng, nhằm đáp ứng một nhu cầu nào đó của thị trường, họ kiên trì đi con đường của mình và lập nên những kỳ tích sáng chói...
Theo webthuonghieu.com
Votes:0
Average:0.00
|
Biểu tượng kinh tế Nhật thế kỷ 20 |
Văn hóa Kinh doanh |
Bí quyết thành công của Isuzu |


